|
CHUYỆN
BUỒN ĐẤT NƯỚC
Minh Mẫn
Hơn một
năm nay, vấn đề Tu viện Bát Nhă ngày càng trầm trọng trong
cung cách giải quyết cũng như phương thức giải quyết để
nhiều tai tiếng trong và ngoài nước.
Vấn đề Bát Nhă đă trở thành
chính sách nhà nước chứ không c̣n là vấn đề tự phát của địa
phương hay nội bộ thầy tṛ Làng Mai, khi mà văn bản 1329 của
BTGCP-PG đưa ra; Ban Tôn giáo chính phủ, đại diện nhà nước
quản lư tôn giáo, tiếng nói của BTG tức là tiếng nói quyết
định của nhà nước, nói cách khác, đó là quyết sách, v́ BTG
không thể tự động giải quyết một vấn đề trọng đại của một
tôn giáo liên quan đến tâm lư t́nh cảm của quần chúng và uy
tín đối với quốc tế mà không được hội ư hay chỉ thị từ cấp
cao;
Vấn đề Làng Mai, vấn đề Thái
Hà, vấn đề Mục sư Nguyễn Công Chính, quản giáo hạt Mennonite
Tây Nguyên, GHPGVNTN… và rất nhiều chuyện linh tinh các tôn
giáo, hẳn nhiên, nhà nước có lư do nào đó để hành xử các vụ
việc trên theo chính sách của nhà nước, như từng hành xử với
các thành phần dân chủ đối lập, đó là chuyện của nhà nước,
người dân không cần biết đến lư do nào để nhà nước quyết
định hành xử , nhưng hành xử như thế nào, trên cương vị công
lư, luật pháp hay không luật pháp là chuyện khác.
Người dân rất phấn khởi khi
nhà nước chấp nhận kinh tế thị trường thay cho cơ chế bao
cấp; Và kể từ lúc “đổi mới tư duy” sinh khí trong nước có
phần hưng phấn. Đất nước Việt Nam ngày càng có chỗ đứng
trong sự lưu tâm và ưu ái trên chính trường quốc tế đối với
bè bạn năm châu. Không những Việt Nam có chân ở Liên Hiệp
quốc trong 32 năm qua( 20/.9/1977) mà c̣n là thành viên
không thường trực của Hội Đồng Bảo an LHQ; Việt Nam giao lưu
với hầu hết các quốc gia mà trước đây từng là cựu thù.Một số
quốc gia cũng đă chọn Việt Nam làm nơi hợp tác đầu tư; Những
lúc kinh tế tài chánh khủng hoảng vào mấy năm trước, Việt
Nam cũng thoát khỏi một cách nhẹ nhàng, hiện nay một số nước
lớn chuyển ḿnh một cách đau đớn trên đà tuột dốc kinh tế
th́ Việt Nam cũng bị ảnh hưởng đôi chút, nếu các mặt hàng
gia dụng, thực phẩm không bị Trung Quốc phá giá th́ kinh tế
Việt Nam cũng không đến độ báo động.
Việt Nam cũng chứng tỏ thắng
lợi trên mặt trận ngoại giao khi chiếc ṿng kim cô CPC lũng
lơ trên đầu. Việt Nam cũng tạo được sự kính nể đối với các
cường quốc về an ninh chính trị và an ninh xă hội. Về mặt
trận quốc tế, Việt Nam có cái nh́n sâu sát và có chiến lược
thích hợp; tuy rằng, Việt Nam có lúng túng trước hai thế lực
Hoa-Mỹ để duy tŕ thế đứng tồn tại. Thế và lực Việt Nam đều
yếu, buộc ḷng nhượng bộ khá nhiều trước những áp lực của bá
quyền kề cận, chính v́ thế mà được bảo đảm về tính lâu dài
của vị thế lănh đạo. Sự nhân nhượng quá đáng đă đem lại
thiệt tḥi cho người dân trên vùng biển cũng như trên đất
liền; Đối với nước ngoài, muốn tồn tại và được bảo đảm tồn
tại th́ phải nhân nhượng, đối với trong nước, muốn tồn tại
và giữ vững an ninh, giới lănh đạo bất cứ quốc gia nào cũng
phải trấn áp thành phần bất măn, đối lập nếu tŕnh độ chính
trị của những quốc gia đó thuộc loại trung b́nh.Ngoại trừ
những quốc gia tiến bộ, họ hoá giải vấn đề đối lập, khủng
hoảng bằng những thái độ tinh vi tế nhị và khoa học hơn .
Đó là điều đương nhiên và dễ hiểu đối với mọi giai cấp lănh
đạo.
Nơi đây, chúng ta không thể
đề cập phương pháp chuyển hoá của đạo Phật áp dụng vào xă
hội khi mà chính trị và quyền lực được xem là tối ưu. Việt
Nam cũng từng trải qua 4 thế kỷ an cư lạc nghiệp trước sự đe
doạ từ phương Bắc, vào những triều đại quốc giáo đạo Phật.
Ông cha ta biết tranh thủ ḷng dân, sống bằng ḷng dân và hy
sinh cho dân bởi tâm đức và chính trị chân chánh; đối với kẻ
thù, tuy giao hảo nhưng cương quyết từng tấc đất. Phật giáo
không duy tŕ an ninh xă hội bằng quyền lực và trấn áp,Phật
giáo cũng không hoá giải những bất đồng bằng những kế sách
tinh vi như các nước tiên tiến.
Khi Thủ Tướng Việt nam sắp
sang Mỹ, toà Bạch ốc đă vời các nhà chính trị đối lập với
thể chế Việt Nam vào gặp Tổng Thống Bush để hạ nhiệt làn
sóng phản đối. Trong khi đó, tổ chức Nhân quyền hay nghị sĩ
Mỹ sang Việt Nam, các nhà đối lập chính trị bị câu lưu hoặc
bị quản thúc, đó là hai lối hành xử của hai thể chế chính
trị có tŕnh độ quản lư đất nước khác nhau. Phậtgiáo không
nằm một trong hai cung cách xử sự như vậy. Đạo Phật chủ
trương chuyển hoá nội tâm hơn là trấn áp h́nh thức cho dù
tinh vi. Mỹ là quốc gia có tiếng dân chủ nhất thế giới,
nhưng sau cánh cổng nhà tù Guantanamo là ǵ, cả thế giới đều
biết.Hành xử theo thế quyền là vậy, chúng ta phải thông cảm.
Các nước khác hầu hết khó tránh khỏi những nhiêu khê trong
khâu quản lư điều hành xă hội! Nói như thế không phải chúng
ta chấp nhận cách trấn áp đối lập Aung San Suu Kyi của quân
phiệt Yangoon, cũng không thể vừa ḷng với cách thống trị
Tibet của Trung Cộng, tại sao không giải quyết Thiên An Môn
theo cung cách Triệu Tử Dương, nếu phải chọn một lối giải
quyết vấn đề nhẹ nhàng hiểu biết hơn? Cho dù tế nhị hay thô
thiển, cũng đều có cái giá phải trả nhất định của luật tương
đối. Obama nhẹ nhàng, biết lắng nghe và lịch sự để thay đổi
tầm nh́n và mối thiện cảm của quốc tế đối với quốc gia cờ
Hoa nhiều tai tiếng trong nhiệm kỳ các Tổng Thống tiền nhiệm,
th́ Obama cũng không tránh khỏi những khó khăn cho cuộc canh
tân xứ sở. Để xoá những tai tiếng cho Guantanamo, Obama phải
chi ít nhất 80 triệu đô mà quốc hội không đồng thuận, rồi sẽ
rút quân khỏi Afghanistan, Iraq…mà bao khó khăn đang đối
diện. Như thế muốn tốt th́ khó mà việc xấu càng dễ phát
triển.
Có lẽ khi nắm quyền lănh đạo,
một chức vụ càng lớn mà tŕnh độ càng kém sẽ đưa đến lối
ứng xử bất toàn, và cũng khó cầu toàn trong một thế giới
không xây dựng trên nền tảng đạo đức tâm linh.
Qua 34 năm thống nhất đất
nước, Việt Nam xây dựng khá nhiều cơ sở vật chất cũng như
cấu trúc tổ chức kinh thương, đạt được một số thành công
nhất định, tuy muộn nhưng xác định được tầm nh́n vĩ mô để
hội nhập. Tuy nhiên trong nước, một số chuyên ngành, chưa có
tầm vóc thích ứng với một quốc gia đang lên. Ngành giáo dục
đang lúng túng, bất nhất. Doanh nghiệp đang bị tuỳ thuộc sự
lấn lướt từ Hoa lục; dệt may đă khựng lại, ngành xuất khẩu
cũng khó khăn. Hơi thở thị trường chứng khoán không ổn định.
Ngành xây dựng nhiều tai tiếng, không bảo đảm chất lượng và
an toàn. Vấn đề trật tự xă hội đă ổn cố bằng những phương
thức lỗi thời. Trật tự giao thông đă mạnh tay không đúng
luật với thường dân, gây phẩn nộ trong quần chúng. Khu công
nghiệp đem lại nỗi lo cho sức khoẻ tại địa phương; vô vàn
cái bất cập do tŕnh độ cán bộ chuyên ngành không chuyên sâu
cộng thêm vụ lợi đă đem đến những vết đen cho đất nước.
Cũng thế, tôn giáo là một
ngành đầy nhạy cảm, v́ nó là một hợp thể được cấu trúc bởi
niềm tin và t́nh cảm của quần chúng; nó không chỉ là một tổ
chức biệt lập với mọi tổ chức, nó cũng vươn rộng đến mọi
lănh vực về phương diện tinh thần. Từng có thời kỳ nó tác
động và ảnh hưởng diện rộng vào mọi mặt trong xă hội của một
số quốc gia. Hiện nay Hồi giáo cũng quyết định đời sống
luật pháp, văn hoá của những nước xem Hồi là quốc giáo.
Theravada cũng gắn liền với cuộc sống của Thailand,
Myanmar,Srilanka…Tôn giáo đă có mặt khi loài người có nhận
thức đối với xă hội và thiên nhiên, v́ thế Tôn giáo sẽ tồn
tại lâu dài và sẽ chuyển hoá theo tŕnh độ dân trí. Người
quản lư Tôn giáo không những phải chuyên sâu về triết giáo
mà c̣n phải hoà nhập vào tính khiết minh của mỗi tôn giáo
mới thẩm thấu được nhu cầu và tính tất yếu của tôn giáo đó.
Chính sự đặc tính cách biệt của mỗi tôn giáo mà ngành quản
lư tôn giáo cũng phải có những phương thức khác nhau cho
thích hợp khi giải quyết vấn đề nhạy cảm của tôn giáo. Ngoài
triết giáo, c̣n tùy thuộc điều kiện phát triển và sự hành
hoạt của mỗi tôn giáo trong chiều kích xă hội; Công và tội,
xấu và tốt, lợi và hại của mỗi tôn giáo trong một giai đoạn
nhất định;
Việt Nam có những sai lầm
khi giải quyết các tôn giáo đều giống nhau, bởi quan điểm
của họ về các tôn giáo đều là một; Chưa nói đến các chi phái
mang tính cá biệt. Khi giải quyết một vấn đề khó chịu của
tôn giáo mang tầm cở quốc gia, cán bộ tôn giáo thường đặt
trên căn bản chính trị và áp dụng luật pháp cũng trên quan
điểm chính trị; có thể họ thành công về mặt chính trị nhưng
tâm lư và t́nh cảm quần chúng th́ chưa thỏa đáng. Nhà nước
chỉ lắng nghe phản ứng của các lănh đạo nước ngoài mà không
lắng nghe phản ứng của nhân dân khi xử lư vấn đề tôn giáo và
chính trị; Dùng quyền lực để giải quyết sẽ thiếu chu đáo nếu
không biết lắng nghe nguyện vọng của quần chúng theo tôn
giáo đó và đặc tính của tôn giáo đó. Quyền lực mà thiếu hiểu
biết chuyên môn và không kết hợp t́nh với lư, thường dẫn đến
thô bạo. Giải quyết tính nổi cộm một vấn đề nào đó của tôn
giáo không phải là nhiệm vụ của xe ủi đất hay xe xúc đất.
Mặt đất, bên dưới đôi khi c̣n có gốc cổ thụ, đá tảng hoặc
bảo vật, chất nổ; tôn giáo không đơn thuần là một tổ chức
hành chánh, tu sĩ là cán bộ văn pḥng, nơi thờ phượng là cơ
quan…mà tôn giáo thường là một tổ chức vượt ngoài mọi tổ
chức. Những thành viên được liên kết bằng đức tin và t́nh
cảm chứ không phải nội quy, luật định.
Khi nhà nước xử lư một vấn
đề của tôn giáo, đó là tính quyết định của nhà nước đối vấn
đề của tôn giáo đó, người dân không có ư kiến, nhưng vấn đề
xử lư như thế nào, cung cách xử lư trên căn bản luật pháp
hay không. Có lẽ cán bộ chưa quen hành xử theo pháp luật,
nhất là đối diện trước những vấn đề nan giải, hoặc giao
khoán nội vụ cho thuộc cấp. V́ trách nhiệm hay báo công đối
với thượng cấp mà nhân viên cấp dưới thường làm càn, bất
chấp luật lệ, miễn đạt được thành quả.
Riêng vụ án Bát Nhă, lúc đầu
ai cũng ngỡ là do tranh chấp nội bộ, sự thật cũng là vậy.
Một đằng thiếu truyền thông giữa tập quán trong nước và
ngoài nước của thầy tṛ, đồng Đạo Làng Mai; phong cách làm
việc của những người quen tập quán của nước công nghiệp đă
tạo sự thiếu cảm thông, nhất là thầy tu trong nước, quen
truyền thừa tính phong kiến của một trụ tŕ mà Đức Nghi là
một đại biểu. Thêm vào đó khi quyền lợi không thoả măn, tham
vọng không được đáp ứng th́ thành kiến, mặc cảm kéo theo
những nghĩ ngợi thiếu khách quan, nh́n mọi việc làm của đối
thủ đều mang dụng ư xấu, mà Đức Nghi gọi là có ư đồ chiếm
đoạt Bát Nhă. Cách nói chuyện của Đức Nghi tạo cho người
nghe có một ấn tượng kích động và thương cảm. Phần lớn
ngoài trăm đệ tử cạo đầu của Đức Nghi là thành phần đi kinh
tế mới từ miền Bắc vào, được cạo đầu để trông nom các cơ sở,
v́ thế không qua trường lớp tu tập, thiếu giới hạnh, phạm
luật là b́nh thường. Một số quần chúng tỵ nạn kinh tế cũng
trở thành công nhân hái chè và chăm sóc hàng chục hecta đất
canh tác cho Đức Nghi, với đồng lương lao động b́nh thường.
Hàng tháng nhận thêm tài trợ từ nguồn tiếp tế của Làng Mai
thông qua Đức Nghi, con em được gửi vào nhà trẻ, cùng với
nguồn bồi dưỡng các cô giáo, bảo mẫu, nên cuộc sống ổn định
và hàm ân. Khi nghe Đức Nghi than thở qua gịng lệ bi thương,
bị Làng Mai dùng thủ đoạn chiếm đoạt cơ sở, chính những quần
chúng đó biến thành xă hội đen hành hung các tu sĩ trẻ tại
Bát Nhă; Ban trị sự Phật Giáo Lâm Đồng cũng là đối tượng cần
tiêu diệt khi bảo lănh cho những tu sĩ tại chỗ và cản trở ư
đồ Đức Nghi triệt phá Làng Mai;
kết quả là TT Thái Thuận bị
hành hung thương tích, một số thầy bị ném phân và đá, mấy
Phật tử bị trọng thương, xe cộ máy móc bị đập bể, điện cúp,
nước cắt, nhà bếp chiếm đoạt, sinh mạng 400 tu sinh và quần
chúng có mặt như chỉ mành treo chuông.
Nửa năm trước, sau cuộc
tranh chấp nội bộ không đi đến kết quả, Đức Nghi được Ban
Tôn Giáo Chính Phủ hổ trợ bằng văn bản 1329 và Thông Tư
Giáo hội 037; cục diện tạm lắng để đối phương t́m phương án
hữu hiệu hơn. Trong văn bản 1329 có nhắc đến xử lư những đối
tượng gây rối tại Bát Nhă, nhưng chưa t́m ra cách để cho
các đối tượng Làng Mai vi phạm, thầy tṛ Đồng Hạnh khiêu
khích dưới mọi h́nh thức; Trước khi bắt tay quyết định xoá
sổ làng Mai tại Bát Nhă, Đức Nghi họp đệ tử nói: Nếu làng
Mai họ tu đàng hoàng th́ thầy tṛ ḿnh nhường chùa lại cho
họ tu. Đó là đ̣n đánh lạc hướng đối phương, chưa tới 72
giờ, Đức Nghi bật đèn xanh cho Đồng Hạnh chỉ huy đám côn đồ
đốt phá, rượt chém, hành hung các tu sĩ, cô lập hoàn toàn
khu vực, dồn tu sĩ lên tầng trên, đóng chốt ăn nhậu canh gác
phía dưới. Ṿng ngoài được 200 công an thường phục bảo vệ ,
sẳn sàng ứng chiến nếu làng Mai có thái độ phản ứng.
Nguồn tin rúng động khắp nơi,
các báo đài nước ngoài đều tường thuật, mọi người theo dỏi
sinh mạng các tu sĩ Làng Mai tại Bát Nhă giống như theo dỏi
trận chiến ác liệt năm xưa khiến Tướng Hưng tử thủ từng
ngày tại An Lộc, và cả tu sĩ lẫn Phật tử đă trên 400 người
cũng cầm hơi qua một tuần lễ, không điện nước, không uống ăn,
có người đă kiệt sức. Bất bạo động, bất phản kháng đă khiến
những hành động vô đạo trong mùa An cư của thầy tṛ đức Nghi
càng lộ bản chất ẩn dương nương Phật, thủ lợi cầu danh,ma
tăng ác đạo chứ không phải người con Phật từ Bi Trí Tuệ. Cho
dù thầy tṛ Đức Nghi thắng thế, nhưng bản chất vẫn bị thua
trước tinh thần kiên định ôn hoà của tập thể chân tu đó.
Những người không cần danh dự thường điên rồ đánh đổi tất cả
chỉ v́ mục đích tham sân si, càng quậy, thầy tṛ Đức Nghi
càng lún sâu vào tội lỗi và nhơ danh muôn thuở. Bạo lực được
hổ trợ bởi thế lực vẫn không giải quyết được vụ án Bát Nhă.
Xét trên b́nh diện quốc gia,
không ai ngây thơ xem vụ bạo động tại Bát Nhă là nội bộ tự
phát. Một cá nhân quậy làng phá xóm, đe dọa tính mạng kẻ
khác liền bị công an bắt nhốt, một vụ bạo động rung chuyển
cả trong và ngoài nước, có lực lượng an ninh địa phương hổ
trợ th́ không thể bảo là cá nhân Đức Nghi hành xử.
Vấn đề đặt ra, không phải ai
hành xử, v́ rơ ràng một xă hội quá loạn, không có kỷ cương
luật pháp trong mọi mặt của đời sống xă hội, mà phải đặt
vấn đề hành xử thế nào để ngưởi dân vẫn thấy luật pháp c̣n
giá trị, cán bộ c̣n là người đại diện luật pháp. Cứ cho rằng
Làng Mai không thích hợp với thể chế chính trị hiện hành, bộ
phận chuyên môn về tôn giáo hăy đặt vấn đề theo hai phương
án:
1/ Làng Mai làm đơn xin sinh
hoạt tại Việt Nam như mọi tôn giáo, tổ chức khác theo luật
pháp hiện hành (Làng Mai đăng kư hay không là chuyện khác,
và nhà nước chấp nhận hay không lại là một chuyện); Nếu đăng
kư, th́ Làng Mai chịu dưới sự kiểm soát của Giáo Hội Phật
giáo Việt Nam, Ban Tôn Giáo Chính Phủ, an ninh tôn giáo;
Điều nầy Làng Mai đă quen với lối sinh hoạt tại hải ngoại,
nên không dễ chấp nhận.
2/ Làng Mai không chính thức
có mặt tại Việt Nam theo luật định, th́ những cơ sở của Làng
Mai sinh hoạt tại Việt Nam không hợp pháp, dĩ nhiên nhà nước
không chấp nhận, ngoại trừ tu sĩ và tín đổ của Phật giáo
Việt Nam có quyền tu theo pháp môn Làng Mai.
Đó là về mặt tổ chức và pháp
lư, nhưng tinh thần Phật giáo lại là vấn đề khác, có thể là
thành viên của Giáo Hội nhưng tinh thần không nằm trong giáo
Hội. Có thể ngoài ṿng kiểm soát Giáo hội nhưng vẫn là tu sĩ
của Giáo hội. Tổ chức Phật giáo là chiếc bóng chập chờn khó
nắm bắt. Cụ thể hoá Phật giáo như mọi tổ chức khó mà thành
công, v́ thế, lượng số tín đồ Phật giáo khó mà thống kê
chính xác.
Biết tận dụng cái hay cái
đẹp của Phật giáo nói chung hay Làng Mai nói riêng, không
nhất cứ phải là con chim được bảo vệ trong lồng son. Không
chấp nhận cái xấu cái dở của Phật giáo nói chung, Làng Mai
nói riêng, không nhất cứ phải hành động thô bạo, bởi v́ thô
bạo đă nói lên khả năng và tŕnh độ kém cỏi, thiếu văn
minh.
Ném phân và đá vào chư tôn
đức trong BTS tỉnh, vào quần chúng từ SG lên thăm, hành hung
tu sĩ tại chỗ; ném phân và đá vào nhà bất đồng chánh kiến,
vào mục sư Nguyễn công Chính…đều là những hành động kém cỏi
trong cách xử lư, chỉ là cách bôi lọ luật pháp và trét trấu
vào mặt chế độ. Con người và con người có ngôn ngữ để thẩm
thấu, trao đổi nhau. Con người và con người có trí tuệ và
sự hiểu biết để giải quyết nhiều vấn đề mắc mứu nhau. Nói
với nhau bằng giày dép đă là vô giáo dục, muốn chuyển hoá
đối phương mà dùng bạo lực càng đưa đến bế tắt bất phục tùng,
làm sao thể hiện chính nhân quân tử, đại diện cho pháp
luật.
Vấn đề giải quyết Làng Mai
như thế nào là chuyện của nhà nước, nhưng thô bạo với các tu
sĩ trẻ tại Bát Nhă không thể chỉ là lỗi của những kẻ lợi
dụng đầu tṛn áo vuông tham lợi mà c̣n là trách nhiệm của kẻ
cầm cân nẩy mực.
Nhà nước kêu gọi nhân dân
sống và làm việc theo pháp luật th́ cán bộ cũng phải thể
hiện đúng tinh thần đó.
Hàng ngày báo chí phản ánh
quá nhiều tệ nạn cán bộ đối với quần chúng; Tôn giáo là bộ
phận lư tưởng đối với quần chúng, không thể xử sự theo cách
xă hội đen. Nếu Làng Mai vi phạm luật pháp Việt Nam, nhà
nước có văn bản chính thức mời Thiền sư hoặc đại diện TS đến
để phân bày và y cứ theo luật pháp Việt Nam giải quyết. Bốn
trăm tu sĩ trẻ là sản phẩm của TS Nhất Hạnh và Đức Nghi,
muốn giải quyết số phận các tu sĩ đó không thể riêng ư kiến
của Đức Nghi như văn bản 037 của Giáo Hội. Tranh chấp là có
người tranh chấp và người bị tranh chấp, giải quyết phải có
mặt cả hai. Nếu bảo Thiền sư Nhất Hạnh mang con bỏ chợ, đào
tạo các thanh thiếu niên thành tu sĩ, khi tu sĩ gặp khó khăn,
vẫn im lặng để họ cam chịu, th́ Đức Nghi là người đứng ra
xuất gia cho các trẻ em đó, giờ lại khủng bố các em chỉ v́
quyền lợi vật chất và tự ái cá nhân với TS. Cha mẹ khi chia
tay, cũng phải có trách nhiệm với bầy con ḿnh đă tạo. Hai
bên phủi tay th́ số phận 400 em đó sẽ trở thành bụi đời,
phạm pháp hay c̣n niềm tin vào Tam Bảo chăng? Giáo Hội tỉnh
Lâm Đồng không can dự ǵ đến Làng Mai, nhưng thấy bố mẹ bỏ
rơi, Giáo hội dang tay bảo bọc, đó là tinh thần trách nhiệm
của đàn anh đối với kẻ hậu tấn, khi quư thầy trong BTS PG
Lâm Đồng bảo lănh cho các em cũng là lúc các thầy phải chịu
áp lực từ mọi phía và nỗi căm thù của thầy tṛ Đức Nghi dành
cho họ là điều tất yếu phải có, thầy Thái Thuận lănh đạn
chẳng phải là oan! Cái oan là 400 tu sĩ vô tội, từ chối mọi
cám dỗ tội lỗi của thế gian để trở thành người tốt, có ích
cho xă hội lại bị xă hội, bị sư phụ, bị luật pháp đối xử phủ
phàng!
Chả lẽ ngành chuyên môn Tôn
giáo không c̣n cách nào giải quyết Bát Nhă theo tinh thần
luật pháp hợp lư mà phải mượn tay xă hội đen của Đức Nghi?
Đất nước đă bao năm ly loạn,
khổ đau quá nhiều, khi nước nhà thống nhất đáng ra người dân
có quyền an cư lạc nghiệp, tôn giáo phát triển để làm chỗ
tựa tinh thần cho dân tộc; Người dân khốn khổ v́ tài sản đất
ruộng bị trưng thu, cuộc sống khó khăn, giờ đây, niềm tin
tôn giáo cũng bị lay động tận gốc; Những thành phần bê tha,
tệ nạn vẫn nhởn nha sống một cách an lành,
Người lănh đạo đất nước chả
lẽ chỉ quan tâm đến tiếng nói của nước ngoài mà không hề chú
ư đến nguyện vọng chính đáng của người dân và nỗi đau buồn
của dân tộc hiện nay? Cán bộ chuyên ngành tôn giáo cũng cần
cập nhật kiến thức chính trị và tôn giáo song hành để đối
xứng với thế giới khi cần điều chỉnh, giải quyết vấn đề.
Giải quyết tôn giáo không thể là cách giải quyết giữa hai
người đàn bà trong xóm, mà phải là cung cách của cán cân
công lư và văn hoá.
Cán bộ hăy lắng nghe nỗi khổ
niềm đau của quần chúng khi xử lư vấn đề, nhất là vấn đề
trọng đại.
TS Nhất Hạnh có những sai
trái nhất định, theo quan điểm luật pháp Việt Nam, th́ chỉ
có TS chịu trách nhiệm trước pháp luật, các tu sĩ vô, không
thể là nạn nhân của trầu ḅ húc nhau, ruồi muỗi chết.
Đất nước đă chịu quá nhiều
tai tiếng, đừng tạo thêm cái nh́n mất thiện cảm đối với thế
giới về Việt Nam. Một nhà lănh đạo tốt là biết thương dân,
lo cho dân, đừng làm khổ dân.
Tai uơng, dịch bệnh chưa hẳn
là khổ, cái khổ mà người dân luôn gánh chịu là nỗi oan vô cớ
đè nặng lên cuộc sống thường ngày.
Hy vọng nhà nước xét lại và
ngưng ngay những hành động thô bạo do thầy tṛ Đức Nghi gây
ra cho những tâm hồn non trẻ tại Bát Nhă hiện nay, họ đau
một nhưng quần chúng và Phật giáo đau mười trước nụ cười
biếm nhẽ của ngoại đạo khắp nơi.
Bao giờ chuyện buồn đất nước
được cạn vơi???
MINH MẪN
03/7/09
|