|
CHUYỆN HÀNG TUẦN
ỪA NHỈ, NẾU AI CŨNG ỐM CẢ....?
Anthony Darlic
Ngày nay, mập ốm, lên cân sụt cân... là tiếng đầu lưỡi. Các
bà các cô sợ lên cân c̣n hơn sợ ma. Không có lời khen nào
bằng lời khen khơi khơi: Ô ḱa! bữa nay sao trông sút cân
thế!? Này, chịu khó nhịn kỹ sao trông thon thế?!
Thường th́...nói dzậy chứ không phải dzậy. Nhưng lời khen
loại đó cũng tựa như bạc giả hay tàu bay giấy...Mất ǵ
đâu.Tội ǵ không xài?!
Thời buổi khó khăn đồ ăn, xăng, vật giá leo thang, thiên hạ
lại có dịp đua nhau nhịn ăn, nhịn đi chơi, đua nhau thâu bóp
quần áo chán th́ lại đua nhau mua kiếng soi xem ḿnh có bớt
được chút nào không?!
Dĩ nhiên, nh́n vào tấm h́nh kèm theo bài này th́ quả t́nh
chẳng ai ham mập. Nhưng không phải các bà mà các ông đôi khi
cũng quá xá bà xa... như cái tin về một phiên ṭa bên Đức
ngày 07-02-2008 sau đây...
Bị cáo ở tù v́ tội ngồi đè chết vợ. Chuyện xảy ra ở thành
phố Hildesheim miền trung nước Đức hồi tháng Tư năm 2006,
ông chồng mang tội giết vợ chỉ v́ về tuổi tác hai người
nghe có vẻ xứng đôi, ông 50 bà 46, có khác chăng là bà chỉ
nặng 63 kí trong khi ông nặng gấp đôi 128 kí và lại quen
nghề lái xe buưt vốn là nghề ít đứng lên đứng xuống đi đây
đi đó như những hành khách của ổng. Một hôm trong khi đấu
khẩu tranh luận sao đó ông yếu thế thay v́ vung tay múa
chưởng chơi th́ ông lại dùng chiến thuật lấy thịt đè người
đến hơn 2 phút làm cho bà vợ găy 18 ba sườn phải vào bệnh
viện cấp cứu. Rũi cho bà vợ là khi nhập viện đă được cho
chụp quang tuyến lồng ngực nhưng bác sĩ chỉ thấy có găy ba
xương sườn thôi nên cho xuất viện! Về nhà bà vợ đau lên đau
xuống lâu sau mới chết. Bác sĩ không bị tội lơ đễnh chết
người ṭa không làm ǵ được v́ ổng có môn bài giết người
nhưng ông chồng chỉ có bằng tài xế xe buưt...nên khó tránh
búa Bao Công...
Cũng chỉ v́ ốm mập mà ra cả? Phải chi bà nổi sùng ngồi đè
lên ổng th́ 2 giờ cũng chẳng nhằm nḥ ǵ huống nữa là 2 phút!?
Nhưng tại sao lại mập? thành phần nào trong xă hội dễ lên
cân nhất? Nếu mập trông khó coi nhưng cái ǵ xảy ra nếu ai
cũng ốm, cũng chịu khó giữ eo cả?
Như để gián tiếp trả lời cho hai câu hỏi đầu, trang nhà
Calitoday ngày 07-04-2009 đă chạy cái tin thế này...
Một khảo sát mới nhất thứ hai 6/4 đă làm nhiều giới
giật ḿnh, đó là trong lứa tuổi 4 tuổi, có 1/5 trẻ
em Mỹ đă bị béo ph́.
Kết quả này cho thấy có trên nửa triệu em 4 tuổi đă bị
obese, đặc biệt trong số các em da đen, gốc Hispanic,
nhưng nổi bật nhất là trong số người da đỏ, tỉ lệ các em bị
bệnh này cao gấp đôi người da trắng.
Điều làm các giới âu lo là các em bị béo ph́ ở độ tuổi quá
sớm là 4 tuổi.
Sarah Anderson thuộc Đại học Ohio, người hướng dẫn điều tra
này, cho biết: ‘Tỉ lệ khác biệt sớm sủa của các sắc dân làm
chúng tôi kinh ngạc’. Bác sĩ Glenn Flores thuộc đại học Y
Khoa Texas th́ nói: ‘Chỉ vài thập niên nữa, Hoa Kỳ sẽ là xứ
của đa số là các nhóm thiểu số và sẽ bị một
loạt bệnh tim mạch, cao huyết áp, ung thư do béo ph́ gây ra
hành hạ’...[Đào Nguyên viết theo tin của AP]
Nhiều giới giật ḿnh
?!
Thật không? Bởi xét cho cùng giới thuộc gia đ́nh ba cọc ba
đồng bất kể là da huyền, da mun, da chà-là, da cà-ri...h́nh
như đều có genes mập hơn cả...?! Cứ xem doanh số của kỹ nghệ
xe hơi, xăng dầu tiêu thụ, của McDonald’s, Hungry Jack, Red
Roosrter,Taco Bell ... và đồ ăn thừa vứt trong thùng rác th́
biết thôi.
Thứ nhất, xe hơi. Trong quốc gia giàu nhất, hùng mạnh nhất
thế giới như Mỹ, giấc mộng chót vót của đại đa số dân chúng
là nhà xe. Nhà xe là bằng cấp sĩ diện của mỗi người. Không
nhà không xe là khố rách áo ôm, mạt rệp.
Nhưng nhà xe lại cũng giống như ách cày bừa với trâu ḅ. Mắc
ách vào th́ phải cày cũng như kư giấy vay tiền mua nhà mua
xe th́ phải cày trả nợ. Và nợ th́ càng năm càng lên, càng
trả càng nặng thêm.
Khi nghe mấy ông bà bán xe, bán nhà bùi tai rồi kư giấy vay
nợ mua nhà mua xe mấy ai nghĩ là ḿnh sẽ mang gông ách kéo
cày trả nợ dài dài. T́nh cảnh ấy, tiền đâu giờ đâu mà nấu
nướng hay đi ăn tiệm? Đồ ăn mua về không giờ nấu nướng để
lâu th́ nhắm mắt cho vào thùng rác. Cho nên không ḿ gói làm
chuẩn th́ cũng BigMac,...Red Rooster, French Fry tạm vậy.
Làm sao không thi nhau mà lên cân, nới rộng lưng quần, nách
áo?!
Trong khi khắp thế giới hàng ngày có khoảng vạn người chết
v́ đói hay thiếu ăn th́ khắp nước Mỹ mỗi ngày có khoảng 95
tỷ hay ngàn triệu pound tương đương với 44 ngàn triệu kí lô
đồ ăn vứt thùng rác, đổ đồng 160 kí mỗi người, nghĩa là gấp
ba trọng lượng tối hảo trung b́nh của mỗi người!
Dư ăn dư để như thế th́ sao không mập được? Theo trang nhà
điện tử MSN ngày 06-04-2009 th́ hiện nước Mỹ có khoảng 66%
người lớn được xem như quá cân trong đó 33% thuộc hạng ph́
nộn và 4,75% được coi như mập nguy hiểm. Trong số 55% và 33%
đó có bao nhiêu người da màu, da huyền mun, da chà-là, da
cà-ri thuộc những gia đ́nh đang cày ngày cày đêm để nhà xe
khỏi bị xiếc nợ?
Khốn nỗi là càng cày lại càng mập như đă thấy!
Mập không chỉ tốn tiền mua đồ ăn quần áo nhưng c̣n là một
gánh nặng cho xă hội. Bởi theo ước tính, tổng số chi phí về
y khoa chữa trị và pḥng ngừa, chi phí về thực phẩm, chi phí
ngoại lệ để chuyển dịch những người quá cân quá khổ v í dụ
trên tàu bay, xe buưt..., chi phí năng xuất lao động thất
thoát v́ những chứng bệnh liên hệ đến t́nh trạng mập ph́...
có thể lên đến 487 tỷ hay ngàn triệu mỗi năm. Nếu đem số đó
chia đều th́ mỗi gia đ́nh sẻ có thêm được 4.270 MK phụ thu
từ trên trời rơi xuống!
Nếu ai cũng chịu khó ăn bớt đi 150 calories mỗi ngày. Nếu ai
cũng giữ được eo thon, cũng kiểm soát được cân lượng nhất là
kềm chế được miệng lưỡi... th́ các kỹ nghệ fast food như
McDonald’s, kỹ nghệ may áo quần lụng thụng cho những người
quá khổ với doanh số sơ sơ 10 tỷ mỗi năm, kỹ nghệ giảm cân
chớp nhoáng kiểu Jenny Craig với doanh số không quá 55 tỷ
mỗi năm, và một số chuyên viên y khoa về tiểu đường và tim
mạch liên hệ đến chứng ph́ nộn nữa chắc sẽ thất nghiệp dài
dài...
Sanh dựa thần, thần dựa cây đa. Ai cần ai đây? Chỉ tội cho
những người ham nhà ham xe và con cháu họ thôi.
Anthony Darlic |