|
CHUYỆN HÀNG TUẦN
ĂN GIÀY
Anthony Darlic
Tự điển VN
mới nhất trên bàn làm việc của Anthony Darlic là quyển Từ
Điển Tiếng Việt của Bùi Đức Tịnh [nxb VHTT-2002] Sách này tỉ
mỉ dành cho vần Ă bốn trang [từ trang 8 đến trang 11]
để liệt kê đến 127 chữ Ăn nhưng lại bỏ qua không ghi
những tiếng lóng như ăn ba tong, ăn cùi chỏ, ăn đấm...
khoan nói những từ như ăn dao, ăn đạn, ăn bom, ăn búa đẻo...
mặc dù người Việt chẳng ai xa lạ ǵ với mấy tiếng đó.
Dĩ nhiên
là sách này cũng không có chữ ăn giày! Bởi chuyện đó chỉ xảy
ra sáu năm sau khi sách được xuất bản.
Theo thông
tấn xă Al Jazeera ngày 20-12-2008 th́ người duy nhất khởi sự
chuyện ăn giày là TT Bush và người đầu tiên có hân hạnh mời
TT Bush...xơi giày là Muntazer al-Zaidi, một phóng viên của
đài truyền h́nh al-Baghdadiya ở Ai Cập tham dự cuộc họp báo
tại thủ đô Baghdad ngày 14/12 năm ngoái. Không thấy nói
Muntazer thuộc giáo phái nào? là người của xứ kim tự tháp
hay quê quán ở đâu trong xứ một ngàn lẽ một đêm? có họ hàng
ǵ với Saddam Hussein, bin Laden hay có ăn chịu đánh cuộc ǵ
với mấy tay tổ cờ bạc rùng rợn kiểu Russian Roulette không?
Điều chắc chắn là trong một sớm một
chiều al-Zaidi đă nổi danh thế giới, không phải cá nhân hay
hành động cá nhân ngoạn mục của al-Zaidi th́ ít ra cũng là
đôi giày! Điều quan trọng là anh phóng viên Ai Cập này khỏi
lo tiền để chạy thầy kiện biện hộ cho ḿnh
bởi hơn trăm luật sư, trong đó có
cả nguyên luật sư của cựu Tổng thống Iraq Saddam Hussein và
Liên đoàn Luật sư Ả Rập, đă tuyên bố sẵn sàng bào chữa cho
anh. Họ chỉ lo cho anh chứ không lo cho đôi giày đáng bạc
triệu có thể là bảo vật trong viện bảo tàng Baghdad ngày
thanh b́nh tự quyết trở lại với dân tộc khốn khổ này...
Thật vậy,
chưa ǵ đă có một người tên Adnan Hamad, nguyên là huấn
luyện viên túc cầu cho đội tuyển túc cầu quốc gia Iraq đề
nghị trả 100.000 USD cho đôi giày này và liền sau đó Muhmad
Hassan Mahafa, một thương gia Ả rập, đă cho biết sẽ chịu mua
đôi giày với giá 10 triệu USD!
Nhưng đôi
giày đó bây giờ ở đâu? Nghe nói đám an ninh hộ tống TT Bush
đă muốn giữ đôi giày để làm kỷ niệm?! Nói đến an ninh th́ bố
bảo ai dám cự nự hay đ̣i biên lai cho chắc. Bởi không ai cấm
các ông an ninh cứ làm lơ giữ đôi giày chờ lúc trời yên gió
lặng đem đấu giá lấy tiền bỏ túi riêng. Ai cấm?!
Chưa kể là
với cái điệu giá cả lên vùn vụt nghe mà ham như trên, biết
đâu đôi giày đó lại không ở trong tủ két riêng của Thủ tướng
Nuri al-Maliki hay của chính TT Bush?! Mười triệu đô-la chứ
phải một xu hai xu ǵ! Chưa kể mấy ông vua dầu hỏa Á Rập
tiền đốt không hết, ai mà chẳng muốn lấy điểm với
....Allah?! Có trời hay Allah là biết thôi. Nhưng trời và
Allah lại thường chẳng hé môi. Chỉ nghe những ông bà trời
con hay Allah con nhi nhô thôi!
Vụ ném
giày xảy ra nhân cuộc viếng thăm chính thức cuối cùng của TT
Bush với tư cách nguyên thủ. TT Bush, dù chẳng có một ư niệm
ǵ về địa lư lịch sử của cái xứ nơi vùng Lưỡng Hà Địa này,
là kẻ đă chủ động ra tay trước ở Iraq-Afghanistan để treo cổ
kẻ bao che cho khủng bố là Saddam Hussein, triệt hạ hang ổ
của khủng bố là Iraq và khí giới của khủng bố là vũ khí
nguyên tử giết người hàng loạt.
Khỏi nhắc
lại th́ ai cũng biết chủ trương tiên hạ thủ chống khủng bố
là không có đánh cho có, có đánh cho chừa mà TT Bush
là tác giả.
Ngồi chung với TT Bush hôm đó là Thủ
tướng Iraq Nuri al-Maliki
có thể coi như đứa trẻ được TT Bush cho chào đời qua chiến
tranh Iraq.
Đương
nhiên là trước ngày vĩnh viễn từ giă chính trường, TT Bush
không phải lặn lội qua Baghdad để xoa đầu bẹo má vuốt râu
bye! bye! chú em Nuri al-Maliki, hay để xem người đẹp xứ
ngàn lẽ một đêm múa bụng lần chót, hay tụng God bless al-Maliki
nhưng là để ca sáu câu về thành công của chiến tranh chống
khủng bố ở Iraq-Afghanistan có thể là để trấn an al-Maliki
và đàn em đừng có mà lấm la lấm lét nh́n xem hạm đội Mỹ neo
ở đâu mà đem bầu đoàn thê tử để xin xỏ...các anh bỏ đi cho
em di tản với!!! khi thấy quân Mỹ...tái phối trí theo lệnh
của TT Obama!
Chính
trong lúc đang à ơi dí dzầu phe ta thắng phe địch thua đó mà
TT Bush đă vô t́nh tạo một tiền lệ trước nay chưa hề có
trong lịch sự chính trị...thế giới. Ăn giày.
Nhưng TT
Bush không chỉ mở kỷ lục ăn giày thôi mà ông c̣n phá kỷ
lục đội sổ nữa.
Thật vậy,
theo thông tấn xă AP loan tin th́ trước vụ ăn giày đó mấy
ngày, đài truyền h́nh C-SPAN của Mỹ đă công bố kết quả điều
tra đài này thực hiện trong hai tháng 12-2008 và 01-2009
nhằm thu thập ư kiến của 65 sử gia để thẩm định thành tích
của 44 tổng thống Mỹ từ lúc lập quốc đến giờ ai là người
thành công nhất trong các lănh vực đối ngoại, quản trị kinh
tế và nhân quyền. Kết quả điều tra lịch sử này cho thấy mấy
chuyện đáng ghi nhận.
Thứ nhất,
Abraham Lincoln là kẻ đứng đầu sổ trong số 44.
Thứ hai,
TT Bush là kẻ cũng đứng đầu năm mạng kể từ dưới lên
là James Buchanan, Tổng thống thứ 15, Andrew Johnson, Tổng
thống thứ 17, Franklin Pierce, Tổng thống thứ 14, William
Henry Harrison,Tổng thống thứ 23 và Warren G. Harding,Tổng
thống thứ 29. Trong lịch sử chính trường Mỹ, đây là năm vị
tổng thống trời ơi đất hỡi cho ngáp phải ruồi bết bát nhất!
Nhưng không phải dễ ǵ mà TT Bush được đứng đầu năm mạng kể
từ dưới lên như thế nếu, cũng theo tin AP, TT Bush không
đứng chót hay thứ 41 về bang giao quốc tế và thứ 40 về quản
trị kinh tế...
Hành động
của anh phóng viên truyền h́nh Muntazer al-Zaidi là một điều
đáng bàn Mao Tôn Cương thiếu ǵ người khen mà có lẽ cũng
không thiếu ǵ người chống.
Người
chống chắc hẳn là sẽ tố al-Zaidi là ngông, là gà điên. Hoặc
chống chế rằng dù sao th́ al-Zaidi cũng đă biện minh cho chủ
trương lật đổ độc tài thực hiện dân chủ nhân quyền cho
Iraq!?
Trong số những người bênh TT bush này
hẳn phải có nhửng kẻ mấy năm qua đă ngậm miệng ăn tiền trước
những hành động và quyết định sai lầm của TT Bush ở
Iraq-Afghanistan cũng như ở Mỹ! Những kẻ này không những
không liều mạng vừa ném giày vừa uất hận hét lên như al-Zaidi:
Anh chó kia, xin gửi anh chiếc hôn từ biệt đấy [nguyên văn
theo AFP ngày 12-03-2009
là: [It is the farewell kiss, you dog]
mà đôi khi c̣n ném hoa hay dâng tặng
hoa để nâng bi tông tông nữa.
Đời thiếu
ǵ những kẻ mủ ni che tai, cầu an mà c̣n giỏi thói nịnh hót
nữa?! Nhắm mắt cúi mặt hay lấy bằng cấp che mặt tà tà mà
sống, ai trái, ai phải mặc ai như những tên mù lái xe...
Hành động của al-Zaidi làm người ta
liên tưởng đến Tướng Lam Sơn Phan đ́nh Niệm của QLVNCH nghe
nói ngày xưa từng bợp tai trị tội hách x́ xằng của cố vấn Mỹ
đi khán súng trong đơn vị dưới quyền ông để rồi bị sổ đen
cấm không được vào Mỹ dù
là theo diện HO. Có ai biết ông Tướng từng rữa nhục cho
QLVNCH này hiện đang sống chết ra sao?
Nhưng có một điều phải nhận đó là khen
phục al-Zaidi Muntazer th́ cứ khen nhưng phải nhận là nếu
ngày xưa mà c̣n Saddam Hussein th́ có thể al-Zaidi sau ngày
dùng đôi giày đề hoan hô TT Bush al-Zaidi có lẽ khó mà sống
để lănh ba năn tù như mới đây chính quyền Iraq đă xử anh mặc
dù dân chúng tụ tập ở ngoài ṭa án đă phẫn hận hô lớn: đồ
chó!đây là một ṭa án Mỹ mà [nguyên
văn: It's an American court ... sons of dogs... theo AFP
ngày 13-03-2009]
Hành động
mời quốc khách xơi giày chắc không khỏi làm buồn ḷng những
người lâu nay cứ ngơm ngớp chờ TT Bush dùng phi pháo dập
Baghdad đă đời rồi quay qua dập Bắc Bộ Phủ bật đèn xanh ra
lệnh cho họ trở về vinh quang. Họ đă rầu thúi ruột khi
không thấy TT Bush ham nói nhưng lần này quyết làm lơ trong
vụ đ̣i đất cho ṭa đại sứ ngoại quốc của họ.
Thật t́nh
th́ TT Bush cũng có bật đèn đó, nhưng là bật đèn đỏ thôi.
Trong khi TT Bush bật đèn xanh cho ban nghi lễ đón các nhân
vật chóp bu của CHXHCNVN như Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn
Dũng và bộ tư lệnh hải quân VN đang tranh chấp hải đảo với
Trung hoa...
Trước ṭa,
vây quanh bởi một toán 25 luật sư biện hộ, chắc là không
công, khi quan ṭa hỏi al-Zaidi nghĩ sao về hành động ngạo
ngược của ḿnh? Th́ al-Zaidi thẳng thắn trả lời: tôi vô tội,
đó là phản ứng tự nhiên bất cứ người Iraq nào cũng làm như
vậy thôi!
TT Bush
cũng như bất cứ người Mỹ nào th́ khó trách al-Zaidi rồi bởi
dù có bất lịch sự bất kính nhưng đó là một cách bày tỏ quyền
tự do tư tưởng, tự do ngôn luận không ai có thể lên án là
khủng bố hay sát nhân được! Bởi nếu muốn khủng bố thật trăm
phần trăm th́ al-Zaidi, thay v́ mời TT Bush ăn giày, đă mời
ông ăn ba tong, ăn cùi chỏ, hay ăn dao, ăn đạn, hay ăn lựu
đạn, ăn ḿn rồi...Đă liều th́ đàng nào cũng liều mà...
Cho nên,
để tránh cái cảnh bị mời xơi giày bất đắc dĩ có thể xảy ra
bất cứ cho ai, bất cứ nơi nào th́ có lẽ các chính khách nên
nghĩ đến việc ra mắt hay họp báo trong các đền thờ Hồi
giáo. V́ chỉ có vào những nơi thiêng liêng đó người ta
mới phải cởi giày thôi!
Chịu không
chịu th́ thôi!? |