|
Bài học nhân quyền cho Loretta
Sanchez
Hà Giang
Bà Loretta
Sanchez lại gây ồn ào! Một lần nữa, với những luận điệu nhàm chán,
những phát biểu ngạo mạn, những hành xử vô văn hóa, và những hành vi
đầy kịch tính, Sanchez càng lún sâu vào con đường chống Việt Nam.
Cần phải xác định rơ rằng: Sanchez chẳng những chưa và không bao giờ
có thiện chí với Việt Nam; Sanchez là một người với bản chất chống
Việt Nam.
Cách
hành xử của bà Sanchez ở Việt Nam trong tuần vừa qua thể hiện một
thái độ kiêu căng, ngạo mạn và vô văn hóa. Trước khi lên đường,
Sanchez đă tuyên bố với báo chí rằng bà sẽ “nói mạnh” về vấn đề nhân
quyền ở Việt Nam. Khi đến Việt Nam, bà ngang nhiên đ̣i gặp những
phần tử phạm pháp đang bị giam giữ. Đó là một hành động can thiệp
vào nội bộ Việt Nam, một quốc gia có chủ quyền. Đó là một hành động
xem thường pháp luật Việt Nam mà không một người Việt Nam yêu nước
nào có thể chấp nhận được. Nếu Mỹ không chấp nhận một người khách
từ nước khác đ̣i đến thăm tù nhân trong trại giam Guantánamo, th́ hà
cớ ǵ bà Sanchez đ̣i đến thăm những kẻ tội phạm ở Việt Nam?
Những hành động đầy kịch tính trước cửa Ṭa đại sứ Mỹ ở Hà Nội càng
nói lên cá tính phường tuồng của bà dân biểu ham nói những câu chữ
vô văn hóa. Đây không phải là lần đầu bà Sanchez thốt lên những câu
chữ vô văn hóa ở Việt Nam, mà trước đây bà đă từng ăn nói thô lỗ như
thế ở Mỹ. Gần đây, khi bị một đối thủ chính trị ở Mỹ chỉ trích bà
là một “whore” (con đĩ), bà Sanchez đă nói trước báo chí rằng “You
treat the women like shit” (“Mày đối xử với phụ nữ như cục cứt!”).
Nhắc lại những câu chữ này được thốt ra từ cửa miệng của bà Sanchez
để chúng ta hiểu rơ thế nào là cách “nói mạnh” của bà, một cách nói
chỉ có thể mô tả bằng ba chữ “vô văn hóa”.
Điều
mỉa mai nhất là bà Sanchez nói về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, một
đất nước mà trong cuộc chiến đẫm máu vừa qua, người dân phải hứng
chịu 13 triệu tấn bom của Mỹ (gấp 2 lần số lượng bom sử dụng trong
Thế chiến thứ hai); và 25 triệu hố bom; 80 triệu lít hóa chất của Mỹ,
trong đó phần lớn là chất độc da cam. Bà Sanchez phải nói ǵ với 5
triệu nạn nhân của độc chất vẫn c̣n đang mang thương tật trong người?
Bà Sanchez đă làm ǵ để hàn gắn vết thương chiến tranh mà quốc gia
bà đại diện đă gây ra trên đất nước và con người Việt Nam?
Thật
là mỉa mai khi bà Sanchez nói chuyện nhân quyền ở Việt Nam, nơi mà
một số lính Mỹ đă gieo rắc không biết bao nhiêu tàn phá và tàn bạo
trên thường dân Việt Nam. Có lẽ cần phải nhắc lại để bà dân biểu 47
tuổi này nhớ rằng lực lượng lính Mỹ “Mănh Hổ” (Tiger Force) đă bắn
giết hàng trăm thường dân ở Quảng Ngăi vào năm 1967 (xem bài “Elite
U.S. Unit Killed Hundreds of Vietnamese Civilians, Report Says”
– Một đơn vị tinh nhuệ của Mỹ ghiết
hàng trăm thường dân Việt Nam, báo
Washington Post, ngày 20/10/2003). Chẳng những giết người
một cách vô tội vạ, những người lính này c̣n thi hành những hành
động dă man mất nhân tính, như cắt xén tai của nạn nhân để làm đồ
trang sức!
Có cần nhắc lại
bài học lịch sử cho bà Sanchez để nhớ rằng một đơn vị khác của quân
đội Mỹ đă giết hàng loạt 500 người thường dân ở Mỹ Lai vào năm 1968,
tức chỉ một năm sau khi đồng môn họ đă phạm phải những tội ác tày
trời ở Quảng Ngăi. Có cần phải nhắc lại cho bà Sanchez nhớ rằng một
đơn vị tác chiến khác của Mỹ đă dùng lưỡi lê đuổi và đâm chết hàng
chục thường dân ở Đồng bằng Sông Cửu Long? (Xem thêm bài “Elite
unit savaged civilians in Vietnam” – Một đơn vị tinh nhuệ man rợ
giết thường dân Việt Nam, báo The Blade, 20/10/2003).
Tất cả những
hành động giết người man rợ đó đă được giới quân sự Mỹ công nhận là
sự thật, nhưng lại dấu nhẹm suốt 35 năm. Ngay cả sau khi được giới
báo chí phanh phui và nêu đích danh những phần tử giết người đó trên
mặt báo, nhưng chính phủ Mỹ đă phới lờ, đến nỗi giới báo chí phải
kêu lên rằng “Chấm dứt một cuộc điều tra mà không có công lư” (“Inquiry
ended without justice”, báo The Blade, 21/10/2003). Thân
nhân của những nạn nhân bị giết chết một cách man rợ như báo Mỹ vừa
mô tả vẫn c̣n sống ở các làng quê miền Trung và Đồng bằng Sông Cửu
Long. Bà Sanchez sẽ nói ǵ với họ về nhân quyền, khi mà điều 1
trong Tuyên ngôn về Nhân quyền viết rằng: “Mọi người sinh ra đều
tự do và b́nh đẳng về nhân cách và quyền làm người. Họ đều có lư
trí và lương tri và nên đối xử với nhau trong tinh thần anh em.”
Không! Ngàn lần không! Bà Sanchez không có tư cách để nói chuyện
nhân quyền với Việt Nam. Hai chữ “nhân quyền” thốt ra từ cửa miệng
của bà Sanchez rất ư là lố bịch.
Nếu
Sanchez thật sự coi trọng lư tưởng nhân quyền th́ địa bàn hoạt động
thích hợp nhất của bà phải là ở Quận Cam hay những bang có đông
người Mễ sinh sống trên nước Mỹ. Là người Mỹ gốc Mễ, hẳn Sanchez
phải biết đồng hương Mễ của bà bị ḱ thị và khinh miệt như thế nào
trong xă hội Mỹ, và chắc chắn bà phải biết đồng hương Mễ của bà bị
cảnh sát Mỹ rượt đuổi ở vùng biên giới như thế nào. Bà đă đấu tranh
ǵ để đem lại công bằng và nhân quyền cho đồng hương của bà? Cực
chẳng đă nên phải lên lớp cho bà Sanchez rằng bà nên học nằm ḷng
câu nói của người Việt Nam: “Phải sờ vào gáy của ḿnh trước khi nói
đến người khác”.
Nếu
Sanchez thật sự đấu tranh cho nhân quyền th́ bà nên xem lại Bảng
Tuyên ngôn về Nhân quyền, trong đó có điều 23 ("bảo vệ chống thất
nghiệp"), điều 24 ("nghỉ ngơi thoải mái, kể cả những kỳ nghỉ lễ có
lương"), và điều 25 ("có cơm ăn, áo mặc, nhà ở, bảo đảm y tế và
những dịch vụ xă hội"). Nước Mỹ của bà đă đảm bảo các quyền này cho
người dân Mỹ chưa? Có thể Sanchez chưa bao giờ đọc đến những điều
khoản trên đây trong Bảng Tuyên ngôn về Nhân quyền, nên bà nói mà
không biết ḿnh đang nói cái ǵ.
Thật ra, Sanchez
là kẻ nô lệ của một số nhóm người Việt cực đoan lưu vong tại Quận
Cam, đơn vị cử tri của bà Sanchez. Mục tiêu duy nhất của các nhóm
cực đoan này là khôi phục chế độ Diệm - Thiệu thời trước 1975, khôi
phục lá cờ ba que của họ. Trong suốt 30 năm qua, các nhóm cực đoan
này này đă nhân danh nhân quyền và tôn giáo để chống phá Việt Nam và
quyền lợi của Việt Nam. Họ cuồng tín chống bất cứ cái ǵ đến từ
Việt Nam, bất cứ cái ǵ thuộc về Việt Nam, kể cả sản phẩm của Việt
Nam! Họ liên tục ngụy tạo ra những thông tin về Việt Nam và tung
nhũng thông tin sai lạc này cho một số dân biểu thiếu thông tin về
Việt Nam như bà Sanchez, để biến các dân biểu này thành những cái
loa chống phá Việt Nam. V́ muốn kiếm vài lá phiếu của những người
Việt chống phá chính quyền Việt Nam, bà Sanchez đă tự biến ḿnh
thành một con tin của họ.
Điều
đáng tiếc là Sanchez chẳng những hăng hái làm nô lệ cho các nhóm
người Việt cực đoan ở Mỹ, mà c̣n cấu kết với các tổ chức khủng bố
chống Việt Nam. Báo chí Việt Nam gần đây phanh phui về những quan
hệ của Sanchez với nhóm “Việt Tân”, một nhóm từng có những hoạt động
chống phá Việt Nam trong thập niên 1980s, cũng như có liên quan đến
những hành động khủng bố người Việt ở nước ngoài. Gần đây, chính
quyền Việt Nam liệt kê nhóm “Việt Tân” vào các nhóm tội phạm khủng
bố. Thật là mỉa mai khi cả nước Mỹ đang tập trung chống nạn khủng
bố, th́ Sanchez lại cấu kết với một nhóm khủng bố! Sanchez phải
giải thích sao với công chúng Mỹ về hành động đi ngược lại chính
sách của chính phủ Mỹ này?
Tất cả những lư
giải trên không phải biện minh cho những bất cập trong xă hội Việt
Nam, kể cả vấn đề nhân quyền, cửa quyền, quan liêu, b́nh đẳng, v.v…
Việt Nam chẳng những không dấu những vấn đề này, mà c̣n tích cực t́m
cách giải quyết. Các bất cập xă hội ở Việt Nam là vấn đề của người
Việt Nam, và người Việt Nam có khả năng cùng nhau giải quyết. Chúng
tôi -- người Việt Nam -- chưa cần đến các thế lực ngoại quốc giải
quyết vấn đề nội bộ của chúng tôi.
Cần phải nói lớn
và nói rơ rằng người Việt Nam không chấp nhận và cực lực phản đối
những vu cáo về nhân quyền từ các thế lực ngoại quốc đă từng phạm
nhiều tội ác ghê tởm tại Việt Nam. Người Việt Nam cũng phản đối
những kẻ đang sử dụng chiêu bài “nhân quyền” để can thiệp vào nội bộ
của Việt Nam, hay chống phá Việt Nam.
TP HCM 04/2007 |