|
KHAI BÚT ĐẦU NĂM
Huỳnh Bất Hoặc
Chập chập nát nát rứa mà Bất Hoặc tui
cũng có Tết mà ăn như ai, ngụy thật.
Đêm ba mươi nhớ nhà ngủ không được lơ
mắt trong bóng đêm nghe tiếng pháo xa xa vọng về nhắc giao thừa đă
đến, năm cũ ra đi nhường chỗ cho năm mới trong ...tâm tưởng của tui.
Tiếng pháo lịm dần như thời gian. Tui
ngẩn ngơ vơ vẩn nh́n lại đời ḿnh, ngậm ngùi mà thấy tội nghiệp v́
buồn nhiều hơn vui, sợ nhiều hơn hy vọng, lận đận nhiều hơn thảnh
thơi...
Tui ước ao có sẵn quyển Chiến Tranh và
Ḥa B́nh của Tolstoy để bói đầu năm cái chơi xem thử Đinh Hợi-2007
ra sao.
Nhưng Tolstoy chắc là kẹt đâu đó không
thấy nên tui đành lôi quyển Đức Phật Ngồi Yên của Thầy Măn Giác và
Thơ Tuyển của Tô Thùy Yên bói đỡ...
Vừa lật tập thơ Đức Phật Ngồi Yên thấy
bút tự của Thầy ”thân tặng đạo hữu HVG, người đă đi qua những nỗi
vui buồn của Đạo, của Đất Nước và của tác giả”.Tui bỗng không cầm
được nước mắt v́ nhớ Thầy...
Nhưng trong phút giây nầy, tui chỉ
thèm mộng mơ chứ không thèm khóc nên tôi nhẹ nhàng đặt tập thơ xuống
và nâng tập Thơ Tuyển lâm lâm râm định niệm xin bói và lật ra như ri:
Một đời được mấy điều mong ước?
Núi lở sông bồi đă lắm khi...
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động.
Mười năm cổ lục đă ai ghi?
Lịch sử? Tui xếp sách, chẳng cần đọc
tiếp nữa. Tui đă đi giáp ṿng. Tui mong ước gặp Tolstoy và tui gặp
Tô Thùy Yên! Cũng rứa thôi.
Tui có những kỷ niệm chăng mấy đẹp về
sách vở ,Tolstoy là một. Tui c̣n nhớ ngoài Ba Người Ngự Lâm Pháo Thủ
của Alexandre Dumas do Nguyễn văn Vĩnh dịch?] tui đă hớn hở vồ được
Chiến Tranh và Ḥa B́nh để rồi đọc ḷi con mắt ra vẫn không hết
quyển truyện dày ngót 1500 trang và phải mất bốn năm mới thanh toán
xong việc ấn loát này [1869?].
Nội chuyện nhớ tên 860 nhân vật trong
truyện không cũng đủ hộc máu và đúng là công cốc bởi chung cục tất
cả đều ngủm cù đeo không c̣n một mống nào, te tua như cuộc viễn
chinh của Napoleon đă làm cho đế quốc của anh vua thiên tài lùn mă
tử này sụm bà chè! Rồi khi đi xem phimcùng tên, ai mà chẳng bùi ngùi
xúc động v́ h́nh ảnh của vương giả qúy phái mong manh của Audrey
Hepburn.
Nghe nói, ra năm thư xă HarperCollins
sẽ dựa vào nguyên tác của Tolstoy để hiệu đính và cho tái bản Chiến
Tranh và Ḥa B́nh và lần này th́ Audrey Hepburn và người yêu sẽ
không chết?!
Không biết Hollywood có chịu bỏ tiền
ra để làm Chiến Tranh và Ḥa B́nh tập 2 không? Nếu có th́ ai sẽ đóng
vai Petya Rostow từng được Audrey Hepburn làm cho bất tử?
Nhưng không c̣n Audrey Hepburn th́
thiên hạ có chịu bỏ tiền xem Chiến Tranh và Ḥa B́nh nữa không, đó
mới là vấn đề?
Chiến tranh và ḥa b́nh? Bao nhiêu lần
tui trăn trở với bài Ta Về của Tô Thùy Yên.
Có người có thể không thích ư thơ và
ngôn từ của Tô Thùy Yên trong Ta Về và cho Tô Thùy Yên là không biết
hận thù, là không biết “Thiên trường địa cửu hữu th́ tận, thỉ hận
man man vô tuyệt kỳ.[trời dài đất vững rồi cũng có lúc hết nhưng mối
hận của ta th́ sẽ c̣n kéo dài măi- Bạch Cư Dị - Trường Hận Ca].
Mười người đi “học tập”, nói đến thơ
văn chắc là tám người nhớ đến câu thơ đó. Có lẽ cả Tô Thùy Yên nữa.
Nhưng quân tử hận tam niên, tiểu nhân hận cách nhật [quân tử hận ba
năm, tiểu nhân chỉ hận một ngày].
Không phải cứ ngồi đó mà vỗ về gậm
nhấm hận thù của ḿnh như con trăn tự nuốt đuôi ḿnh mà tưởng là đă
ngoạm được đầu kẻ thù mà phải t́m cách biến hận thù thành hành động.
Nghe đâu, tui thuộc hạng con cầu tự
nhưng ông via bà via tui nôn nóng có con, bà nội tui nôn có cháu
đích tôn nên đă tính lộn thành thử tui phải chào đời vào năm ḥa
b́nh cuối cùng của nhân loại.
Tui ra đời được một năm là thiên hạ
khắp nơi xông vào ăn tươi nuốt sống nhau bằng thích. Tui lớn lên với
tiếng bom tiếng súng. Tui trưởng thành trong tiếng bom tiếng súng.
Tui say mê đọc Chiến Tranh và Ḥa B́nh,
Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết hay Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tỉnh
[ của Erich Maria Remarque].
Nhưng có ở trong Vườn Tao Ngộ- Quang
Trung một sáng chủa nhật thăm nuôi mới thực chứng được thế nào là
t́nh yêu bên nỗi chết, có ở trong căn cứ hoả lực Ḥa B́nh một ngày
đẹp trời mới thưởng thức được cái thú vị của nhất làm vua nh́ ị...
đồng!
Tôi mến mộ Tô Thùy Yên v́ tui biết rơ
giá trị của những sát-na huyền nhiệm hạnh phúc đó cho nên tui không
hơi đâu phí th́ giờ với hận thù.
Tui cám ơn những kẻ và những hành động
đem lại ḥa b́nh, dù chỉ là một phút giây ngưng nghỉ không bắn giết.
Hồi đêm, nhớ nhà chong mắt nằm im nghe
tiếng pháo giao thừa xa xa vọng về, tui bùi ngùi mỉm cười lầm bầm
trong bóng tối: Mẹ kiếp, chắc chắn không phải là tiếng pháo kích rồi!
Tui thương cho những đồng bào, bạc
phúc không may sống sót qua ba mươi năm chinh chiến như tui.
Được
anh
chị
em nể
t́nh cho giữ mục chuyên đá gị lái những tên chủ chiến gà tồ tin
sống tin chết vào chuyện vũ khí súng đạn, tiên hạ thủ vi cường...
Hằng tuần tui phải điểm tin, nhiều lúc
điểm tin rồi tui rùng ḿnh có cảm tưởng như những ngón tay gơ
keyboard của ḿnh cũng vấy máu...
Đứng nh́n thiên hạ chết đă là một cái
tội, tiếp tay toa rập hay tán trợ hành động giết chóc là trọng tội,
nhiều lúc tui không thể không nghĩ là ḿnh nhát hít...Nhưng biết làm
răng chừ?! May nhờ có Bi Trí Dũng như cái b́nh phong cho tui núp vào,
như cái trụ cho tui tựa vào.
Tui nghĩ đến Phật như một “kẻ giết
giặc” trên chiến mă với đầy đủ giáp trụ, cung tên:
Phật lấy nhẫn
làm áo đồng
Lấy tinh tấn
làm giáp sắt
Lấy tŕ giới làm ngựa hay
Lấy thiền định
làm cung tốt
Lấy trí tuệ làm tên nhọn
Ngoài th́ phá
quân Ma Vương
Trong th́ diệt
giặc phiền năo
Ấy gọi là A-La-Ha.
Đó là mấy câu kệ trong quyển Đại Trí
Độ Luận [Ch. 3] do Thầy Thiện Siêu dịch ra tiếng Việt tui duyên may
đọc được.
Mỗi
lần tụng những câu đó là tui nghĩ đến Việt Nam thời Lư, Trần, Hậu Lê
và thời hậu 1/11/1963 và 30/4/1975...
Mỗi
lần đọc bài kệ đó là tui cảm thấy thương bài Ta Về của Tô Thùy Yên.
An
lành ổn định nơi chốn lưu đày rồi, tui không khỏi rùng ḿnh mỗi lần
đọc những bài chống cộng với những căm thù thánh chiến như chống Qủy
Đỏ, tui rùng ḿnh nghĩ đến những tin tức về cuộc chém giết bằng
thích giữa người Shia và Sunni bên Iraq xa xôi, những cuộc chém giết
chỉ có trong ngàn lẽ một đêm xảy ra từ ngày Mỹ lật đổ Saddam Hussein
mở nhà tù và trại tỵ nạn dạy cho dân Iraq biết thế nào là nhân quyền
dân chủ...
Tui rùng ḿnh tự hỏi nếu những tố cáo
ấy của một số đồng bào tui mà có thực, mà đúng thật th́ chuyện ǵ
xảy ra cho các đô thị và làng mạc, các trại căi tạo... sau ngày
1/11/63 hay 30/4/75?
Tui rùng ḿnh và không dám nghĩ xa hơn
nữa. Không hiểu những người tự nhận là căm thù cộng sản có biết là
họ đă vô t́nh làm thầy cải không công cho cộng sản không?!?!?!
Những bài vè của Nguyễn Chí Thiện quả
thực là một lời ca tụng vô giá cái hạnh nguyện của Tô Thùy Yên: /Chút
rượu hồng đây, xin rưới xuống/Giải oan cho cuộc biển dâu này./
Bằng chứng? Th́ chính sự hiện diện của
nhà thơ này ở Mỹ là một bằng hứng hiển nhiên chỉ có những người mù
mới không thấy!
Tui cảm thấy hiểu và khoái Tô Thùy Yên
v́ những ư tưởng vớ vẩn ấy:
Một đời được mấy điều mong ước?
Núi lở sông bồi đă lắm khi...
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động.
Mười năm, cổ lục đă ai ghi?
Ta về cúi mái đầu sương điểm,
Nghe nặng từ tâm lượng đất
trời
Cám ơn hoa đă v́ ta nở.
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi.
Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa,
Làng ta ngựa đá đă qua sông,
Người đi như cá theo con nước,
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng.
Ta về như lá rơi về cội,
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay.
Chút rượu hồng đây, xin rưới xuống.
Giải oan cho cuộc biển dâu này.
.....Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển đời.
Bé bỏng cũng th́ sinh, dị,
diệt
Tội t́nh chi lắm nữa người ơi!
Bài thơ c̣n dài, tui chỉ xin mượn tạm
chừng đó để khai bút Đinh Hợi-2007 đă nghe! Đầu năm rườm rà chữ
nghĩa lôi thôi không nên, phải không? Tạ ân Leon Tolstoy, tạ t́nh Tô
Thùy Yên... C̣n bà con anh em đồng bào ḿnh?
Xin thăm nhau, và nhớ nhau thường an
lạc... trăm phần trăm hí!
(Chốn
lưu đày Mồng Bốn Tết Đinh Hợi -2007) |