|
Giải mă nhạc
thơ Trịnh Công Sơn
Vũ
Ân Thy
Trịnh Công Sơn (24.2.1939 - 1.4.2001),
nhạc sĩ tài hoa, nhà thơ xứ Huế. Gần 50 năm qua khi tác phẩm đầu tay
Ướt mi xuất hiện, nhất là 5 năm trở lại đây từ khi nhạc sĩ qua đời,
nhiều nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn được dàn dựng trên các sân khấu
ca múa nhạc, băng đĩa..., sách viết về ông liên tục xuất bản. Tại
sao nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn có sức lan truyền, thẩm thấu, lay
động...?
Nghe và gặp
Thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trong chiến khu, tôi may mắn làm
việc, tiếp xúc với đời sống sinh hoạt văn nghệ các vùng tạm bị chiếm,
các đô thị miền Nam. Ngay sau ngày 30.4.1975, tại ngôi nhà nay là
trụ sở của Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM, các văn nghệ sĩ từ Hà Nội
vào trong đó có nhà văn Hà Mậu Nhai, Nguyễn Tuân, nhạc sĩ Đỗ Nhuận,
nhà thơ Chế Lan Viên, nhà thơ Xuân Diệu, nhà văn Nguyễn Đ́nh Thi,
nhạc sĩ Hồ Bắc, nhà văn Hồng Duệ, nhà văn Thái Thành Đức Phổ, họa sĩ
Mai Văn Hiến, Nguyễn Sáng cùng cánh văn nghệ sĩ trong R ra là họa sĩ
Thanh Châu, Cổ Tấn Long Châu, Phạm Đỗ Đồng, Nguyễn Quang Sáng, Hoài
Vũ, Giang Nam, Thanh Thảo... tṛ chuyện và im lặng mở băng, nghe
nhạc Trịnh Công Sơn say sưa.
Đă nhiều lần gặp và uống rượu với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, từ những
nhận xét đột ngột của nhiều người, tôi hát, đàn, đọc, nghe... để t́m
cho ḿnh cách giải mă tác phẩm của ông. Có lần cùng Nguyễn Quang
Sáng ở nhà Nguyễn Duy; có lần cùng Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngân Vịnh,
Thanh Quế... ở Đà Nẵng, có lần cùng Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Lâm,
Nguyễn Khắc Phục, họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi ở nhà Hoàng Yên Di bên
Nhà Bè và không ít lần ngồi quán cóc lề đường với Nguyễn Nhật Ánh...
Sau bộ phim truyện của đạo diễn Hoàng Tích Chỉ về nhạc sĩ Trịnh Công
Sơn, Báo Thanh Niên lần đầu tiên đưa chương tŕnh Duyên dáng Việt
Nam về Quảng Nam - Đà Nẵng giới thiệu. Trịnh Công Sơn cùng ở chung
với chúng tôi gồm Lê Nhược Thủy, ca sĩ Cẩm Vân, Quốc Triệu, Hồng
Nhung, người đẹp Thanh Mai... Đỗ Trung Quân,... và tôi. Tối đến, bên
băi biển Thanh Khê, Mỹ Khê hay bên sông Hàn, xuống Hội An bên sông
Hoài, lúc nào anh Sơn cũng uống rượu Chivas. Anh uống không ăn, chỉ
nghe và nói rất ít khi có câu hỏi cần trả lời. Anh Sơn vui thích bất
kỳ ai hát bài của ḿnh và bao giờ anh cũng khen hay. Có nhiều đêm
nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và nhà thơ Đỗ Trung Quân thức trắng uống rượu
và tṛ chuyện. Tôi ngồi lắng nghe...
Truyền thống từ thơ dân gian, dân ca
Có thể dễ nhận biết được ca từ trong các bài hát của nhạc sĩ Trịnh
Công Sơn như là những bài thơ, khổ thơ ta thường gặp trong các bài
thơ dân gian, dân ca miền Trung, mà Huế là một trung tâm văn hóa nổi
trội. Bắt đầu từ những vần thơ dân gian, dân ca miền Trung xứ Huế:
"...Trước bến Vân Lâu.
Ai ngồi ai câu. Ai sầu ai
thảm. Ai thương ai cảm. Ai nhớ thương ai...". Hay câu ca ví dặm Nghệ
Tĩnh "Giận th́ giận (ń). Mà thương th́ thương. Anh ngược Đ̣ Lường.
Em không chịu nổi...".
Các nhà thơ miền Trung đều có thơ hay thể loại 4, 5 chữ, như Xuân
Diệu (Hà Tĩnh): "Tôi muốn tắt nắng đi. Cho màu đừng vàng nhạt. Tôi
muốn buộc gió lại. Cho hương đừng bay đi"; Lưu Trọng Lư (Quảng
B́nh): "Mưa chi mưa măi. Ḷng nhớ thương hoài?”, hay "Em không nghe
mùa thu. Dưới trăng mờ thổn thức”; Hàn Mạc Tử (Quảng B́nh): "Trước
sân anh thơ thẩn. Đăm đăm trông nhạn về. Mây chiều c̣n phiêu bạt.
Lang thang trên đồi quê..." đều là những áng thơ hay giàu truyền
thống dân gian.
Chúng ta thử đọc những bài... thơ hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Nào là thơ 3 chữ như đồng dao: Trời ươm nắng/Cho mây hồng/Mây qua
mau/Em nghiêng sầu/C̣n mưa xuống/Như hôm nào/Em tới thầm/Mang gió
lên"; Thơ 4 chữ: "Mẹ ngồi ru con/Ru mây vào hồn/Lạy trời mưa
tuôn..."; "Hà Nội mùa thu. Cây cơm nguội vàng. Cây bàng lá đỏ. Nằm
kề bên nhau"... hay thơ 5 chữ: "Gió heo may đă về. Chiều tím loang
vỉa hè. Và gió hôn tóc thề"...; "Đêm chong đèn (ngồi) nhớ lại. Từng
câu chuyện ngày xưa. Mẹ về đứng dưới mưa. Che đàn con nằm ngủ..."...
Từ t́nh ca, tâm ca cho đến những bài nhi ca... Trịnh Công Sơn đều
làm thơ 3, 4, 5 chữ quen thuộc. Từ thơ cơ bản 3, 4, 5 chữ, chuyển
hóa. Thơ 3 chữ: "Trời trong xanh. Đất hiền ḥa. Bàn chân em. Đi nhè
nhẹ...", biến hóa thành thơ 7 chữ hoặc ngược lại: "Em sẽ là mùa xuân
của mẹ. Em sẽ là màu nắng của cha. Em đến trường học bao điều lạ.
Môi mỉm cười là những nụ hoa"... Có khi thơ 4 chữ biến hóa thành 8
chữ "Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ. Dài tay em mấy thuở mắt xanh
xao... Xin hăy cho mưa qua miền đất rộng. Ngày sau sỏi đá vẫn cần có
nhau”... Có khi thơ 5 chữ biến thành 10 chữ "Một người về đỉnh cao
một người về vực sâu. Để cuộc t́nh ch́m mau như bóng chim cuối
đèo...". Thơ 3, 4, 5 chữ thoắt ẩn thoắt hiện, huyền ảo "Từ trên đất
này những con người mới. Mọc lên tựa tia nắng cuối chân trời..." hay
"Từ Bắc vô Nam nối liền cánh tay. Ta đi ṿng tay lớn măi để nối sơn
hà...
Là ǵ nếu không phải là tính dân tộc đậm đà, đặc sắc, độc đáo trong
thơ Trịnh Công Sơn - một hồn thơ Huế, một hồn thơ miền Trung, một
hồn thơ Việt Nam.
Cấu trúc nghệ thuật lập thể Picaso
Ca khúc Trịnh Công Sơn dễ thuộc, trước hết v́ thơ Trịnh Công Sơn dễ
nhớ. Trịnh Công Sơn lại biết cách hát thơ đa dạng, phong phú nên
nhạc ông càng long lanh sắc màu. Thơ - nhạc Trịnh Công Sơn là những
khúc tư t́nh chân thành, say đắm và có chất của thiên tài mê hoặc.
Cái chất mê hoặc nhiều khi... khó hiểu chính là ông kết hợp giữa
tính dân tộc với quốc tế; tính độc đáo cá biệt với tính phổ biến
hiện đại.
Nhiều lần tṛ chuyện với bạn
bè trong giới họa sĩ bạn thân của ông (bản thân ông cũng là một họa
sĩ), được biết ông rất mê danh họa Picaso, ông tổ của một phương
pháp nghệ thuật đă làm thay đổi, cách tân quan điểm cổ điển kinh
viện của nghệ thuật thế giới - Nghệ thuật lập thể ! Cùng với nghệ
thuật đồng hiện, nghệ thuật lập thể cho phép nghệ sĩ trên một không
gian cụ thể, thời gian cụ thể, một mặt phẳng giới hạn... có thể biểu
hiện tất cả các góc cạnh của hiện thực cuộc sống, lịch sử qua thế
giới quan của chính ḿnh.
Thi pháp của Trịnh Công Sơn thực chất là thơ dân gian 4, 5 chữ
truyền thống, nhưng được thể hiện và xây dựng trên nền tảng nghệ
thuật lập thể, cho nên vừa truyền thống, vừa hiện đại, vừa độc đáo
vừa phổ biến. Những tứ thơ, đoạn thơ lập thể của Trịnh Công Sơn tạo
nên bề dày của ư tứ: "Rồi từ đây em gọi. T́nh yêu cánh chim bay. Gọi
thân hao gầy. Gọi hồn ngất ngây... Ôi tóc em dài đêm thần thoại";
"Tôi thu tôi bé lại. Làm mưa tan giữa trời. Tôi xin làm đá cuội mà
lăn theo gót hài"... hay: "Người ngồi xuống hai vai gầy. Ôi yêu
thương nghe đá buồn... Này em đă khóc chiều mưa đỉnh cao. C̣n ǵ nữa
đâu sương mờ đă lâu. Em đi về cầu mưa ướt áo. Đường phượng bay mờ
không lối vào. Hàng cây lá xanh gần với nhau..." hay "... Ngày chủ
nhật buồn. C̣n ai c̣n ai. Đóa hoa hồng. Tàn hôn lên môi. Em gầy ngón
dài. Lời ru miệt mài...", "Mây bay trên đầu và nắng trên vai. Đôi
chân ta đi sông c̣n ở lại. Con tim yêu thương vô t́nh chợt gọi. Lại
thấy trong ta hiện bóng con người...".
Hiện nay, nhiều chương tŕnh ḥa tấu nhạc Trịnh Công Sơn được thực
hiện bài bản và chuyên nghiệp. Nhận xét chung là đều gợi nhớ lời thơ
của bài hát, hay có cảm giác đơn điệu (monotone). Tại sao vậy. Có lẽ
v́ người ta đă quen nghe nhạc phẩm. Và nhạc Trịnh Công Sơn cũng dùng
để hát (nghĩa có lời). Trịnh Công Sơn làm thơ để hát cho nên ca từ
đều là những bài thơ hoàn chỉnh. Và ngay việc phổ biến của bài hát
Trịnh Công Sơn cũng có giới hạn nhất định - Ấy là chất thị thành của
thanh niên học sinh sinh viên, trí thức trẻ.
Sinh thời, Trịnh Công Sơn tâm sự: "Tôi chỉ là một tên hát rong đi
qua miền đất này để hát lên những t́nh cảm của ḿnh". Tác phẩm Trịnh
Công Sơn là sự kết hợp hài ḥa giữa gia đ́nh (mẹ già, tiếng mơ tụng
kinh), quê hương của người Minh Hương lập ấp xây làng tại Thừa Thiên
- Huế, văn hóa Pháp, văn hóa phương Tây, của đời sống trí thức thị
dân... và cuộc chiến tranh ác liệt...
Nguồn:
http://www.thanhnien.com.vn/tnxuanDH/2007/2/14/181806.tno |
|