|
LỜI
TẠ T̀NH
Tùy
Anh
Tùy
Anh tôi có tật tự ḿnh làm những album gom những bản nhạc ḿnh
thích nhất trong một giai đoạn nào đó thành một tape để nghe lại.
Những tape này là nguồn động năo của Tùy Anh tôi, nhất là những lúc
đầu óc khô cứng.
Sáng
nay, tiện tay t́nh cờ Tùy Anh tôi vớ tape với tựa đề Nhạc Tuyển
27/6/98.
Tôi
bỏ tape vào máy, bật lên, lặng thinh theo ḍng âm thanh và hoài niệm.
Tám năm qua rồi, những bản t́nh ca có lẽ đă xưa, nhưng với Tùy Anh
tôi vẫn luôn luôn mới, luôn quyến rũ, hấp lực ma quái.
Không
biết bao nhiêu lần nghe tape này rồi, nhưng lần nào Tùy Anh tôi cũng
vẫn khựng lại với bản Giữ Đời Cho Nhau do Từ Công Phụng phổ từ bài
thơ Ơn Em của Du Tử Lê. Mười lần như một, câu hỏi vẫn là có thật Tùy
Anh tôi đă hiểu hết những ǵ Du Tử Lê muốn nói trong bản nhạc này
không?
Ơn em
thơ dại từ trời
Theo
ta xuống biển vớt đời ta trôi
Ơn em
dáng mỏng mưa vời
Theo
ta lên núi về đồi yêu thương
Tạ ơn
em, tạ ơn em
Ơn em
ngực ngải môi trầm
Cho
ta cỏ mặn trăm lần lá ngoan,
Ơn em
hơi thoáng chỗ nằm
Dấu
quanh dấu quẩn nỗi buồn một nơi
[Tạ
ơn em, tạ ơn em]
Ơn em
t́nh những mù ḷa
Như
con sâu nhỏ bỏ qua giấc muồi
Ơn em
hôm sớm ngậm ngùi
Kiếp
sau xin giữ lại đời cho nhau.
[Tạ
ơn em, tạ ơn em]
Cái
cốc khiêm cung của Tùy Anh tôi ngày xưa nằm lọt thỏm giữa núi rừng
Blue Mountains nên Tùy Anh tôi thường vẫn không khỏi giật ḿnh mỗi
khi nghe tiếng hát Vũ Khanh dịu dàng nhắc lại: Theo ta lên núi về
đồi yêu thương.
Cuộc
t́nh Du Tử Lê nói đến là một cuộc t́nh muộn màng vụng dại. Càng vụng
dại muộn màng càng ấm nồng diệu vợi ray rứt phải âm thầm nâng niu:
Ơn em
hơi thoáng chỗ nằm
Dấu
quanh dấu quẩn nỗi buồn một nơi.
Bởi
phải dấu quanh dấu quẩn như thế nên Du Tử Lê và người yêu phải tất
tả ngược xuôi lên núi xuống biển, bất cứ nơi đâu miễn sao có được
một thời gian riêng và một không gian riêng trọn vẹn cho hai người:
Ơn em
thơ dại từ trời
Theo
ta xuống biển vớt đời ta trôi
Ơn em
dáng mỏng mưa vời
Theo
ta lên núi về đồi yêu thương
Bài
thơ là một đối thoại âm thầm, chỉ có ‘em’ trong bài thơ biết Du Tử
Lê gọi ai, nói ǵ và nói với ai. Chỉ có Du Tử Lê biết minh gọi ai,
nói ǵ với ai. Cũng v́ bài thơ ẩn chứa nhiều mật ngữ:
Ơn em
t́nh những mù ḷa
Như
con sâu nhỏ bỏ qua giấc muồi
T́nh
mù ḷa, đương nhiên. Bởi tỉnh táo toan tính th́ đâu c̣n giờ để mà
yêu. Nhưng làm thế nào mà cuộc t́nh mùa ḷa lại có thể biến người
yêu hay người được yêu, hay cả hai, thành con sâu nhỏ bỏ qua giấc
muồi? Chỉ có Du Tử Lê và ‘em’ giải mă được những mật ngữ đó.
V́
muộn màng cả hai đều chậm chân với nhau, nên cả hai đều vồ vập chạy
đua với thời gian và với nhân gian để yêu nhau:
mai
quên nhau, mất lời chào
hôm
nay chăn gối vẫn ngào ngạt hương
[Em về thăm thẳm núi non]
Và để
hứa với nhau, để nhắc nhủ nhau:
Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau.
Những
câu thơ này nhắc nhớ đến những câu khác đẹp tương tự:
Tóc
người chảy suốt cơn mưa
Ngực
thơm hoa bưởi môi đưa băo về
[Cơi Tôi Riêng]
hay:
Ở chỗ
nhân gian không thể hiểu
Cây
đă về xanh đôi mắt mưa
Chiều
chưa đi khuất, người sao khuất
Em
hiểu v́ đâu chim gọi nhau.
[Ở
chỗ nhân gian không thể hiểu]
hoặc:
em về
trên chiếu chăn tôi
mùi
hương tháng chín, nụ cười cuối năm
xót
nhau bật máu chỗ nằm
vết
răng tháng chạp, dấu bầm tháng hai
[Em về thăm thẳm núi non]
Chỉ
có Du Tử Lê và ‘em’ mới biết được Du Tử Lê tạ ơn người t́nh đă ban
cho ḿnh điều ǵ qua những ẩn ngữ tượng h́nh:
Ơn em
ngực ngải môi trầm
Cho
ta cỏ mặn trăm lần lá ngoan
Môi
trầm, ngực ngải, cỏ mặn, lá ngoan, ngực thơm hoa bưởi, chăn gối ngào
ngạt hương, vết răng, dấu bầm ... Du Tử Lê muốn nói ǵ đây? Và có
cần nói rơ hơn không? Văn thơ, nhất là thơ, là một hợp tác giữa tác
giả và người đọc. V́ nhu cầu truyền đạt, người viết cố gắng nói sao
cho người đọc cảm được điều ḿnh cảm mà không mang tiếng mách lẻo,
hay đẩy người đọc đến cảnh lén nh́n ổ khóa. Erotic khác pornographic
chỗ đó. Và chỉ có những tài năng tự trọng mới thực hiện được thế
phân liệt ấy.
Tương
tự những lời t́nh erotic trong bài Ơn Em của Du Tử Lê, có lẽ phải
nhắc đến lời nhạc của bài Cỏ Hồng của Phạm Duy. Tùy Anh tôi không
chắc lời bản Cỏ Hồng có phải của Phạm Duy không, nhưng phải nhận đây
là những lời gợi t́nh kín đáo một cách... hết nể nang làn người nghe
phải choáng váng với những câu như: “Giọt sương đêm c̣n trinh nguyên
nằm mê man chờ nắng lên. Rước em lên đồi tiên. Đồi nghiêng nghiêng,
cỏ lóng lánh rồi rung lên bừng thoát... Trời mong manh, đồi thênh
thênh, cỏ chênh vênh chờ đôi nhân t́nh... Níu em trên đồi, cỏ thơm
mùi sữa. Níu em yêu rồi trên băi cỏ thơm. Dang đôi tay ôm thân trọn
ơn mưa móc... Đồi quen quen, cỏ ngoan ngoan... Rồi nghe thêm lời van
xin từ trong tim họp dưới suối tiên, ngă êm trên cỏ ngoan. Trời
trong em đồi choáng váng rồi rung lên cùng gió bốn miền. Cỏ không
tên, nằm thênh thang rồi vươn lên v́ ta yêu nàng. Hỡi ơi con đồi
ngoan, hỡi ơi cỏ hồng hoang. Em ngoan như t́nh nồng, em bao la mịt
mùng, em thơm như cỏ hồng, em ơi.”
Trong
tập Ta Thấy H́nh Ta Những Miếu Đền, tập thơ duy nhất của một đời cầm
bút, Mai Thảo đă có một bài thất ngôn tứ tuyệt dí dỏm tinh nghịch có
một không hai:
Chỗ Đặt
Đặt
tay vào chỗ không thể đặt
Vậy mà đặt được chẳng làm sao
Mười năm gặp lại trên hè phố
Cười
tủm c̣n thương chỗ đặt nào
T́nh
yêu chân thật nào cũng vĩnh cửu, cũng “một khắc để mang sầu trọn
kiếp”. T́nh yêu chân thật nào cũng thiêng liêng linh thánh. T́nh yêu
chân thật nào cũng bùng cháy quay cuồng “ở chỗ nhân gian không thể
hiểu”, ở chỗ được “đặt tay vào chỗ không thể đặt”. Cho nên, t́nh yêu
chân thật nào cũng riêng tư và bí nhiệm, trao đổi bằng mật ngữ, tên
người yêu là bí danh. Cho nên, không như bao nhiêu anh chàng ngố cả
đẩn, thơ Du Tử Lê đă không vung vít làm khổ cố nhân, hay đôi khi chỉ
là quen hờ, bằng những lời tặng rào kẽm gai chết người theo kiểu
tặng xyz để nhớ...
Một
trong những bài thơ t́nh đẹp khác của Du Tử Lê phải kể đến là bài
V́ Em
Tôi Đă Làm Sa Di
thiền
viện tôi trưng chỉ ảnh em
kinh kệ ngh́n pho có một tên
viết hoa một chữ không ai hiểu
Phật bảo: kinh mà không phải kinh
thế
giới v́ em sẽ dịu hiền
biển đời phút chốc bỗng b́nh yên
cánh chim tịch tịnh miền vô niệm
vô chấp, em ngồi như Quan Âm
ba ngh́n thế giới quy về đây
vóc
ốm em đi. Ngón cũng gầy
thấy
trong Địa Tạng em và mẹ
Tam
Bảo theo tôi: có dáng người
muông
thú v́ em ở với rừng
tôi
v́ em ở với thi ca
thấy
nhau là một đâu c̣n ngă
thân
chẳng riêng th́ tâm nào riêng?
Phá
chấp. Như Lai ở dưới trần
hiện
thân Bồ Tát cứu nhân gian
cây
oan khuất vẫn ngh́n tay vẫy
tôi
vẫn nh́n em là chân kinh
xuống
tóc. Theo em khép cửa đời
vào
thiền để chỉ thấy viền môi
yêu
nhau ai bảo tâm không trụ?
quên
hết. Nh́n nhau. Nhất quán rồi
v́ em
tôi biến thành sơn tự
mái
đổ tường rêu. Hoa hổ ngươi
t́nh tôi là thảm xin em bước
rất
khẽ mà nghe đất nhớ trời
nước mắt em trên chánh điện t́nh
nở hoa siêu độ hóa tâm kinh
đêm đêm tôi nhớ bàn tay cũ
và thấy trong kinh đủ bóng, h́nh
v́ em
tôi đă làm Sa Di
không đi nên ư vẫn quay về
bế quan tọa thị. Tôi và vách
em tụng
kinh ǵ? Cho nghe đi
hồn em Bồ Tát. Chuông kinh hăi
rung hoảng v́ tôi? Hay cả em?
Tinh
thần của bài thơ làm liên tưởng đến t́nh yêu thánh hoá của Mật
Nguyện kinh, Guhyasamaja Tantra. T́nh yêu thăng hoa, một biến thái
của từ bi. Đọc bài thơ này rồi, ai mà chẳng mong được làm người yêu,
ai mà chẳng mong ḿnh có thể yêu như thế. T́nh yêu trở thành một
niềm hạnh lạc, không c̣n xao xuyến trằn trọc v́ mất c̣n, không c̣n
lo âu v́ trung thành phản bội, không c̣n cảnh được cũng khổ mà không
được cũng khổ.
Nhưng
yêu được như vậy, và được yêu như vậy rồi th́ có cần dặn ḍ người
yêu “kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau” nữa không?
Tùy
Anh |