|
ĐI TẮM MẶC CÁI G̀?
Huỳnh Bất Hoặc
Trong lúc cả thế giới
đang nóng ruột thấy chính quyền của TT Bush đang b́ bà b́ bơm trong
vũng cát chuồi Iraq.
Trong lúc đa số nhân
loại cứ đớ lưỡi ra khi nghe chính TT Bush viết lại lịch sử và không
thuộc tên một số nguyên thủ quốc gia bạn cũng như thù của Mỹ.
Trong lúc nghe TT Bush
ví von vi vút định nghĩa lại những tiếng công dân giáo dục thông
thường như độc tài, tự do, dân chủ, chủ quyền quốc gia, quyền lợi
dân tộc.
Trong lúc Mỹ và đồng
minh ca tụng chiến thắng thành công ở Iraq và cho biết bọn phản loạn
đang hồi dăy chết th́ giá xăng dầu cứ tăng vùn vụt, th́ bom biết đi
cứ nổ lung tung...
Có thể có người không
điên cũng dám trở thành điên, hoặc điên ít cũng dám trở thành điên
nhiều lắm? John Le Carré nhà ngoại giao Anh kiêm nhà văn trinh thám
nổi tiếng đă công khai cà khịa là Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ nổi điên
rồi [The United States of America has gone mad, London Times ngày
15/1/2003]. Le Carré báo động là cuộc phiêu lưu ngàn lẽ một đêm của
tập đoàn Bush ở Iraq đă đưa nước Mỹ vào một con khủng hoảng tâm lư,
chính trị, đạo đức c̣n tệ hại hơn phong trào McCarthy thời Truman và
Eisenhower thắp đuốc giữa trưa để đi lùng cộng sản nằm vùng, tệ hại
hơn vụ đổ bộ Cuba tại Vịnh Heo, và cả vụ Việt Nam. Tệ hại hơn v́ mấy
lư do.
Thứ nhất, chủ tŕ cuộc
phiêu lưu này là một thứ gia đ́nh trị gồm những thành phần ruột thịt
từng giữ những chức vụ chóp bu trong chính trường. Bush lăo trượng
th́ Tổng giám đốc CIA rồi TT, Bush tiểu tử th́ từ ghế Thống Đốc
Texas leo lên Ṭa Bạch Ốc, Bush tiểu đệ chiếm chức Thống Đốc Florida
nơi đă bảo đảm cho Bush đại huynh đánh bại Al Gore để đắc cử trong
một cuộc bầu cử ‘có gian lận nhưng không đáng kể’ như phán quyết của
Tối Cao Pháp Viện.
Thứ hai, chủ tŕ của
cuộc phiêu lưu này là những người từng giữ những chức vụ then chốt
trong những tổ hợp dầu khí khổng lồ. Bush tiểu tử trong công ty
Arbusto Energy-Bush Exploration từ năm 1978 đến năm 1984, tiếp đó
với Harken từ năm 1986 đến 1990. Dick Cheney với Halliburton từ 1995
đến 2000. Condoleezza Rice với Chevron từ năm 1991 đến 2000, thế lực
đến độ Chevron c̣n lấy tên Rice đặt cho tàu dầu của công ty nữa. Và
dĩ nhiên, đây là những chức vụ hét ra lửa chứ không phải là tùy phái
lon ton.
Thứ ba, ṭng phạm yên
lặng của cuộc phiêu lưu này là đấng quyền uy tối cao tối cao tối
thượng thường được TT Bush gọi là God-bless-America. Đây là đấng đă
chỉ thị cho TT Bush phải đứng ra cứu chuộc thế giới theo cách Mỹ.
Đấng đă gửi quân qua Iraq và đă ủy nhiệm Do Thái phải làm tên lính
tiền phương cho Mỹ ở Trung Đông. Đứa nào dám không chấp nhận thánh ư
đó th́ đúng là 1- tàn dư của Hitler chống Do Thái, 2- tên chống Mỹ
cứu nước, 3- đồng lơa với kẻ thù, 4- tên khủng bố chính hiệu con nai
vàng. V́ có thánh ư của đấng tối cao như vậy nên có đến 88% tổng số
cử tri ủng hộ TT Bush đánh Iraq, nghĩa là 88% tuân theo thánh ư của
đấng tối cao. Thế nhưng, sau mấy năm loay hoay với băo cát mịt mùng
và trên 2.500 thanh niên đă hy sinh mà ḥa b́nh vẫn chưa ló dạng
cuối đường hầm, số 88% ủng hộ này bây giờ chỉ c̣n 38%. Và nếu hiểu
dân chủ là thuận theo nguyện vọng của đa số th́ TT Bush và bộ tham
mưu đang đi ngược nguyện vọng của đa số, nói thế khác, ủng hộ TT
Bush là... chống Mỹ cứu nước đứt đuôi con ṇng nọc rồi?!
V́ những chuyện bất
thường đó cho nên nếu không nỡ nói chính trường Mỹ đă nổi điên th́
ít ra cũng có thể nghĩ là chính trường Mỹ đang trở thành một chuyện
tiếu lâm quốc tế.
Nhưng nói đi th́ phải
nói lại. Chính trường Mỹ có những chuyện ba lơn ba trợn như thế thật,
nhưng cũng phải nhớ là nước Mỹ không chỉ có TT Bush và bộ tham mưu
chống khủng bố của ông, hay những kẻ ăn ra làm nên nhờ chuyện chống
khủng bố. Nước Mỹ có nhiều chuyện nghiêm trang, nghiêm trang đến độ
gần như... ngàn lẽ một đêm.
Tổ chức xă hội và cơ
chế dân chủ Mỹ có những kẻ hở cho những kẻ lập lờ đánh lận con đen
hay lợi dụng nước đục thả câu. Như McNamara-Johnson với cuộc chiến
Việt Nam, như Nixon-Kissinger gài độ để bán đứng Việt Nam Cộng Ḥa,
như Nixon với vụ nghe lén Watergate, như Kenneth Lay và Jeffrey
Skilling gian lận đến 40 tỷ MK qua công ty ENRON ở Texas trong thời
TT Bush từng là Thống Đốc. Lay là người từng viết thư cho TT Bush
với câu Dear George... có cần chi th́ cứ tự nhiên cho biết nghe!
Nhưng cơ chế dân chủ
Mỹ cũng có những bảo đảm để khiến cho những kẻ lợi dụng hay chà đạp
dân chủ có thể bị ngăn chận hay trừng phạt. TT Johnson phải đau khổ
nửa đường bỏ cuộc. Nixon phải từ nhiệm và nhắm mắt để ông Phó của
ḿnh phải đi tù với bao nhiêu tay chân thân cận. Lay và Skilling
đang chờ lănh án tối đa có thể lên đến trên 150 năm cho mỗi người!
Những thành phần chống chiến tranh Mỹ cũng từng có người hy sinh
nhưng cũng cứu được bao nhiêu sinh mạng. Người dân biết là có những
kẻ lợi dụng dân chủ và luật pháp để lừa gạt họ và họ có thể bị lừa
gạt lợi dụng, nhưng họ cũng biết rằng luật pháp cho phép họ tố cáo
phản đối cũng như bảo vệ họ chống lại sự lừa gạt đó. Nói thế khác,
nền dân chủ Mỹ có những cơ chế để bảo vệ những kẻ quyết gần bùn mà
chẳng hôi tanh mùi bùn, quyết sống với lư tưởng riêng tư nếu họ muốn.
Trường hợp Bill Gates và Warren Buffett là những ví dụ.
Người Việt thường nói
xài như Mỹ để rồi ngỡ ngàng khi vào hàng ăn hàng uống, phần ai nấy
trả. Người Việt cũng không khỏi băn khoăn thấy một món hàng ghi giá
49.99 hay 99.50, bởi người Việt thường thích nhớ số chẳn, không mấy
khi nghĩ đến chuyện năm đồng ba trự hay năm xa ba xu! Mỹ là nước
giàu nhất thế giới và cũng bị coi là tư bản rừng rú sừng sỏ, là nơi
mà nén bạc đâm toạc tờ giấy hay có tiền mua tiên cũng được. Trong số
100 người giàu nhất nhân loại th́ Mỹ chiếm hết 36. Đứng đầu trong số
100 cũng như 36 người giàu nứt đố đổ vách đó là hai người Mỹ. Bill
Gates mới 50 tuổi
chủ của công ty Microsoft
và Warren Buffett 75
tuổi chủ công ty
bảo hiểm Berkshire Hathaway.
Của nổi của ch́m của
Gates là khoảng 50 tỷ MK,
và của Buffett là 42 tỷ.
Điều đáng nói là trong
khi đa phần thiên hạ thi nhau thêm con số không vào chương mục của
ḿnh trong ngân hàng, không nhận là ḿnh thích giàu th́ cũng chống
chế là dành dụm cho con cho cháu, th́ Gates
đă
bỏ ra gần 30 tỷ và
Buffett 37 tỷ, không phải để mua thị trường kiểu Australia mua thị
trường nông phẩm Iraq, hoặc để mua phiếu làm Tổng Thống, Nghị Sĩ,
Dân Biểu hay để chạy án chạy tội mà để chống nghèo đói, chống bệnh
tật tại các nước nghèo đói, nhất là chống HIV, sốt rét rừng, ho lao,
hoặc để cấp học bổng cho học sinh nghèo hiếu học, đẩy mạnh giáo dục
tin học hay phát triển thư viện công cộng ở nội địa Mỹ.
Gates có vợ có con,
Buffett vợ mới chết và cũng có con có cháu. Điều may mắn cho một số
người nghèo khó bất hạnh trên thế giới cũng như ngay tại nước Mỹ là
Gates cũng như Buffett đều ngông, và những người thân yêu của họ
cũng chấp nhận cái ngông đó.
Không nghe thấy TT
Bush khen ngợi họ, nhưng cũng không nghe có Dân Biểu Nghị Sĩ hay
chính khách nào đề nghị những biện pháp ngăn chận không cho tiền Mỹ
chạy ra khỏi nước Mỹ một cách khơi khơi như vậy.
Không thấy giáo chủ
hay những thánh sống nào tán đồng khen ngợi hai người và hứa hẹn hay
chúc họ lên thiên đàng hay niết bàn song suốt. Phải chăng v́ họ đă
không làm chuyện vừa xức dầu cù là hay vừa phát gạo vừa cầu kinh,
vừa dụ người ta rửa tội, quy y?
Cũng không nghe ai đề
nghị cho họ giải Nobel Ḥa B́nh v́ những đóng góp của họ cho hạnh
phúc nhân loại.
Có vẻ như việc làm
ngông này đang khiến cho một số người giàu tiền bạc, giàu danh chức
bối rối e thẹn. Cái ngông đă làm cho nhân loại thấy được tâm hồn đẹp
của con người đầu đen máu đỏ như nhau, và thế giới thấy được vẻ đẹp
và nét lư tưởng của người Mỹ. Nước Mỹ vĩ đại phải có những cá nhân
nhỏ bé vĩ đại.
Phải chăng những cá
nhân nhỏ bé này vĩ đại v́ thấy được một sự thật rất tầm thường nhỏ
bé đó là làm lắm cũng tắm ở truồng!? |