|
THƠ HỒ ĐẮC THIẾU ANH
Mơ Xuân
Thấy ḿnh lạc giữa rừng
xuân
Lụa ngà thắt bím tay cầm
quạt tiên
Múa trong hoa, gạt ưu
phiền
Cười cho quên phận thuyền
quyên má đào
Thấy ḿnh bay giữa trời
cao
Cơi tiên mở lối lạc vào
thiên thai
Bỏ sau lưng tiếng thở dài
Không c̣n vướng chuyện
phôi phai hồng trần
Thấy ḿnh say khước sắc
xuân
Bẻ cành đào viết mấy vần
thơ hoa
Buồn vui cơn gió thoảng
qua
Làm tiên thắt bím lụa ngà
mơ xuân.
CẢM ƠN
MỘT CHIỀU MƯA
Cảm
ơn một chiều mưa
Mưa
như cầm chỉnh đổ suốt ngày
Huế
đắm ch́m trong khói mưa bay
Ḷng
tím hoa sim một lần Vĩ Dạ
Sóng
sánh tách cà phê
chiều mưa như phép lạ
Rót
ấm vào tim người xa về
Cảm
ơn một chiều mưa
Giọt
buồn vui
nghiêng ngă rớt xuống đời
Giọt
lưng tṛng
mênh mang kể chuyện đất trời
Kư
ức bồng bềnh mưa
giăng vườn xanh trổ bạc
Khói
trà sen
thả hương vào ḷng Cố Đô ấm áp
san sẻ muối mặn, gừng cay
Ánh
mắt rêu xưa bịn rịn buổi chia tay
Cứ
ngỡ như hương cỏ quê nhà níu lại
Cảm
ơn một chiều mưa
Mưa
xói ḷng trăm mối ngổn ngang
Chiếc lá nhẹ rơi gặp gỡ muộn màng
Chút
t́nh lỡ vương mang
ngọt bùi xao xác
Vĩ
Dạ xưa
một chiều tím ngát.
Hồ
Đắc Thiếu Anh |