|
Đảng nào? Chính Đảng hay Đảng Điếc?
Anthony Darlic
Ngày 29/8/2005, khi loan báo
quyết định rút khỏi chức lănh tụ Đảng Tự Do trong Quốc Hội NSW, John Brogden hứa
sẽ tiếp tục chức vụ dân biểu v́ không muốn làm phiền cử tri và xài phí công qủy
tổ chức bầu cử lại.
Bỗng nhiên, một tối Brogden
đến văn pḥng địa phương của ḿnh và tính “gửi buồn vui lại ra về tay không”.
Chuyện ăn quỵt nợ đời đó không thành, Brogden được cứu sống. Sau đó, gia đ́nh
đưa Brogden về quê tịnh dưỡng thấy không ổn lại đưa Brogden tuốt qua Fiji định
nghỉ ở đó vài tuần. Nhưng rồi nửa chừng, phải đưa Brogden về nhập viện tâm thần,
và rồi để cho Brogden tuyên bố giă từ chính trường, vĩnh viễn chặt đứt con đường
công danh khởi sự 9 năm trước khi Brogden đă đánh bại 17 người để dành chức ứng
cử viên Đảng Tự Do của hạt Pittwater, và đắc cử Dân Biểu tiểu bang.
Sau khi Mark Latham quậy tưng
bừng cả Canberra lẫn Sydney khiến Đảng Lao Động tối tăm mặt mày quê một cục, sau
khi Bob Carr bỏ của chạy lấy người từ chức vội vàng như ma đuổi, sau khi DB vô
danh Morris Iemma hớt được ghế Thủ Hiến trong tay Carl Scully nhờ cú đá gị lái
của nhóm spaghetti do Joe Tropodi của đơn vị Fairfield cầm đầu... sau
những hiện tượng đó th́ ai cũng nghĩ có lẽ đă đến lúc chính quyền NSW đổi ngựa,
đă đến lúc để cho Đảng Lao Động chuyển qua đối lập ngồi chơi xơi nước, mở miệng
ăn tiền.
Đảng Tự Do h́nh như cũng tin
như vậy, cho nên trong nội bộ đảng rộn rịp xảy ra chuyện tranh dành. Phe cực
đoan cuồng tín do Thượng Nghị viên Henry Clarke cầm đầu xem Brogden như con gà
rũ cánh, mềm như sứa, liberal with small l, wet liberal, nên gài cho Brogden sập
bẫy thân bại danh liệt và rồi cả đám ngồi rung đùi chờ cướp chính quyền hai năm
tới. Đám này h́nh như không hề nghi ngờ rằng kết quả cuộc bầu cử bổ túc
Pittwater thứ Bảy 26/11/2005 có thể sẽ không như ư họ chỉ v́ họ chắc rằng
Pittwater là hang ổ của Tự Do, liên tục dồn phiếu cho bất cứ ứng cử viên chức vụ
tiểu bang hay liên bang nào miễn là Tự Do suốt 32 năm qua.
Mà không như ư thật, v́ cuộc
bầu cử này đă bất thần đem ghế Pittwater dâng cho Thị Trưởng Alex McTaggart, ứng
cử viên độc lập, thành phần thứ ba không đảng phái. Ứng cử viên của Đảng Tự Do
là Paul Nicolaou đă bị McTaggart đánh bại với 25% số
phiếu phản thùng.
Lănh tụ Tự Do
Peter Debnam đau hơn hoạn nhưng vẫn chống
chế gỡ gạt rằng th́ là dù thất bại ở Pittwater, liên đảng Tự Do - Quốc Gia vẫn
có thể chiếm được chính quyền trong cuộc bầu cử tiểu bang năm 2007. Dĩ nhiên,
Debnam đă lờ đi chuyện là muốn vậy th́ liên đảng Tự Do - Quốc gia phải dựt thêm
cho được 16 ghế. Tương tự như năm 1988, Nick Greiner đă dựt được 17 ghế để dành
được chính quyền từ tay Lao Động. Debnam không có hy vọng ǵ v́, thực tế cho
thấy cử tri của Đảng Lao Động nổi giận bỏ đi th́ c̣n có cơ hội quay về, nhưng cử
tri của Tự Do hay Quốc Gia đă ngoảnh mặt quay đi th́ thường là đi mất đất. Cho
nên, hứa hẹn của Peter Debnam sẽ chiếm chính quyền vào năm 2007 bất quá là nói
cho có lệ. Phải thông cảm cho lănh tụ khi lănh tụ gáy tỉ tê hay ca sáu câu. Lănh
tụ mà không ca bài ca con cá th́ chẳng lẽ lănh tụ cứ im mồm ngồi chủ tọa mà tḥ
tay vào túi quần để tần mần đếm...bi à?
Cử tri
Pittwater đă nói lên điều họ muốn nói. Trước tiên là họ trừng phạt cái tội đảng
Tự Do đă thiếu t́nh người, đă bất nhân nặng tay với lănh tụ Brogden. Trong mắt
cử tri thân Đảng Tự Do, Brogden đă bị nghiền nát trong tay nhóm người muốn thao
túng guồng máy đảng chỉ v́ tội Brogden ôn ḥa trung dung không chịu cho họ g̣ ép
Đảng Tự Do vào ngơ hẽm cuồng tín và ư thức hệ của họ.
Lời cảnh báo
thứ hai của cử tri Pittwater là Pittwater không chỉ có bổn phận theo đảng Tự Do
mà Đảng Tự Do cũng phải có bổn phận biết dân Pittwater muốn ǵ. Cái thời của
lănh tụ thần uy đă qua. Dân với đảng như cá với nước. Đảng không cần dân th́
cũng như cá không cần nước. Cá không cần nước th́ chỉ là cá gỗ, không có lư do
ǵ dân phải theo, phải phục tùng, bảo bọc, hỗ trợ. Khi quyền lực của đảng trở
thành cứu cánh chư không phải phương tiện nữa th́ tội các và sai phạm cũng bắt
đầu. Staline, Hitler, Nixon, Pol Pot là những ví dụ.
Phản ứng Thủ
Tướng Howard trước hoàn cảnh thê thảm của Brogden cũng đă vô t́nh đẩy cây cho Tự
Do té sập mũi. Thay v́ đưa tay cho Broden vịn đứng lên hay ít ra cũng khỏi té
nhào đầu lạc địa, th́ Howard lại tuyên bố lấp
lửng: Tương lai của Brogden là tùy anh ấy và các
đồng viện của anh ấy. Howard không đổ thêm dầu vào lửa,
Howard chỉ nhắm mắt dùng Brogden như miếng
thịt vứt cho bầy cá sấu quần quanh Brogden đang lóp ngóp hụp lặn trong vũng lầy
bội phản.
Trong danh
sách những người khả dĩ tin được, khả dĩ nói nghe được, chính khách và doanh gia
thương nghiệp là hai hạng thường dành nhau địa vị nhất nh́...lộn ngược. Từ địa
vị một Honest John đánh bại một Arrogant Paul [Keating], TT Howard càng ngày
càng nói lịu. Và người đầu tiên nghe ông nói mà không biết ông nói ǵ, nghe ông
hứa nhưng không biết ông hứa ǵ nên cứ há miệng chờ ho, đó là Phó TT kiêm Bộ
Trưởng Kinh Tế Costello. TT Howard, Phó TT Costello và cả Đảng Tự Do đang đỏ mặt
tía tai v́ vụ nhà đại doanh nghiệp Robert Gerard đă từ chức khỏi Ban chỉ đạo
Tổng Ngân Khố. Hai năm trước đây, Costello cử Gerard vào Tổng Ngân Khố trong khi
Gerard đă bị Sở Thuế phạt 150 triệu về tội trốn thuế. Khi chuyện này đổ bễ th́
Howard bảo đó là quyết định toàn quyền của Costello, Costello quật lại là Howard
đă hồ hởi hoan hỉ đồng ư. Cả hai đề bênh Gerard trới chết. Giờ đây lại có thêm
tin là Gerard từng được đề nghị thay thế Costello trong đảng, nghĩa là làm thủ
quỷ cho đảng, nhưng Gerard không dám nhận v́ kẹt với Sở Thuế! Gerard được ưu ái
như thế chỉ v́ mấy năm qua đă cho Tự Do đến 1,1 triệu trong khi chẳng thí cho
Lao Động xu nào.
Chính trường
kangaroo lâu nay lại xuất hiện một anh điếm chảy với danh tước là Thượng Nghị Sĩ
Barnaby Joyce, đảng viên Đảng Quốc Gia hay đảng bụi bờ [bush], đảng khỉ ho c̣
gáy [outback]. Joyce thật sự là... kẻ nhảy bàn độc, kẻ cầm cán cân quyền lực
trong nền dân chủ nghị trường hiện nay của Australia vởi bất cứ một dự luật nào,
nếu Joyce lắc đầu là coi như lúa.
Joyce đă thi thố
quyền lực lần đầu với dự luật phát mại Telstra. Joyce bảo sẽ chống nếu Telstra
không bảo đảm dịch vụ viễn thông tốt cho nhà quê. Telstra hứa hẹn đủ điều và
Joyce nhắm mắt bỏ phiếu cho dự luật thông qua. Dự luật thành luật rồi th́ chỉ
nội ngày hôm sau, Telstra tuyên bố sẽ đuổi sở 12 ngàn nhân viên để tiết kiệm
ngân sách. Không đưổi nhân công, không bới chi phí th́ làm sao nâng giá cổ phần,
không nâng giá cổ phần th́ phát mại Telstra để mà tuyên bố khánh tận à?! Khoan
nói chuyện số hơn một sư đoàn chuyên viên này rồi đây sẽ ra sắp hàng ở
Centrelink ghi tên cho dân bấm bụng nạp thuế nuôi báo cô, Telstra chắc chắn mất
đi một đại khối nhân công như thế th́ lấy người đâu mà bảo quản và phát triễn hệ
thống viễn thông cho nhà quê như chính quyền đă hứa ngon ngứa ngọt với Joyce?
Rồi mới đây,
đến dự luật Lao Động. Joyce lại cũng ca bài ca con cá, và cuối cùng đâu vào đó
cả. Nghiệp đoàn la bai bải mặc kệ nghiệp đoàn, công nhân viên thợ thuyền ba cọc
ba đồng kêu trời như bộng mặc kệ họ. Tại những nơi khỉ ho co gáy của Joyce làm
ǵ có nghiệp đoàn mà sợ mè nheo trong lần bầu cử tới. Howard đă làm tṛn lời
giao kết với giới chủ nhân. Mà có một ông chủ, bà chủ nào thích bỏ tiền ra tăng
lương cho công nhân, để cho công nhân thong dong nghỉ thường niên, nghỉ lễ, nghỉ
bệnh, không chịu làm giờ phụ trội khi chủ cần mở cửa công sở, cửa hàng, văn
pḥng?
Hiện tượng
ngoảnh mặt làm ngơ này không chỉ xảy ra cho TT Howard và các đàn em địa phương
mà cũng đang xảy ra cho các đàn anh như TT Bus, TT Blair nữa, hoặc lănh tụ hàng
đầu như TT Chirac.
Ở Pháp, đám thanh
niên thiếu nữ con cháu những người Phi châu được nhập cảng sang Pháp để làm thợ,
làm anh hai chị hai cơm thầy cơm cô đỡ tay cho mấy ông Tây bà Đầm không muốn lấm
tay lấm chân đă mấy đời nay, bây giờ đám thnh niên thiếu nữ này không nghe lời
hứa hẹn b́nh đẳng, b́nh quyền, cơ hội đồng đều của hết chính phủ này đến nội các
khác để trấn an họ bằng ḷng với số phận con thầy chùa quét lá đa nữa và họ trút
bất măn, giận hờn lên cảnh sát, xe hơi, xe buưt, quán ăn cửa hàng, trường học,
bưu điện là những ǵ thực sự là Pháp. Chính phủ Pháp vừa đánh vừa vuốt, vừa dọa
thẳng tay vừa hứa hẹn. Không khí đă dịu xuống, nhưng được bao lâu, nếu lời nhưữg
hứa hẹn của chính quyền cũng chỉ là lời nói?
Ở Anh, các DB Đảng
Lao Động mà TT Blair là lănh tụ đă quật cho Blair một cú tối tăm mặt mày khi bác
bỏ một đề nghị chống khủng bố của Blair, dù mùi thuốc nổ của bom ḿn ḥa lẫn với
mùi cháy khét của các toa tàu, xe buưt và thân thể hành khách nạn nhân của hai
vụ bom London vẫn c̣n phảng phất trong không gian. Con đường đi xuống của Blair
coi như đă khởi sự.
Ở Mỹ hiện giờ th́ cứ
100 người trưởng thành th́ giờ chỉ c̣n 39 người tin TT nói chi làm nấy. Số ủng
hộ đó không khéo sẽ c̣n giảm nữa khi mà những tay chân thân tín của TT Bush, của
Phó TT Cheney trong quốc hội cứ rũ nhau ra ṭa hay vào tù v́ tội tham nhũng hay
hối mại quyền thế. Khi mà bom cứ nổ hà rầm ở Afghanistan, Iraq. Khi mà chiến
trường Iraq đang bùng nổ trong pḥng khách từng nhà dân qua màn ảnh tivi hằng
đêm.
Thông điệp
cuối cùng của Pittwater có lẽ là hướng về các chính khách. Một đảng phái cũng
không thể chỉ tồn tại cho đảng viên, v́ đảng viên, chỉ biết chủ trương chính
sách nghị quyết, chỉ biết đức tin hay ư thức hệ. Làm chính trị không chỉ biết
đến đảng mà phải nghĩ đến quần chúng, không chỉ nghĩ đến lợi nhuận mà c̣n phải
nghĩ đến phẩm tính của đời sống. Hiệu năng cao nhất là hiệu năng đối với con
người chứ không phải với những con số trong trương mục ngân hàng hay ngân sách
quốc gia. Cử tri không chỉ là lá phiếu trong ngày bầu cử. Cử tri c̣n là con
người, và con người không chỉ sống bằng bánh ḿ hay cơm áo, mà c̣n sống bằng
t́nh người, với t́nh người.
Phải chăng,
trên đà lăn xuống vực thẳm, John Brogden đă chới với vọng lên lời cảnh giác đó?
[Theo VN-Sydney]
|
|