|
ỪA, BA MƯƠI NĂM TH̀ ĐĂ SAO?
Anthony Darlic
Ba mươi năm, viết chi đây? Tôi đang
băn khoăn chưa biết lấy chi trám đầy chỗ trống th́ sáng nay t́nh cờ xem tờ Văn
Nghệ thấy có h́nh Hoàng Anh Tuấn, hồi xưa và bây giờ. Một vài kỷ niệm bỗng trở
về trong tôi về thời kỳ anh em chúng tôi ngụ tại “khách sạn” Phan Đăng Lưu pḥng
6.C1.
Ấy, xin bạn đọc khoan vội x́ nẹt. Tôi
không đem chuyện ở tù ra làm kẹo kéo bán kiếm cơm kiếm gạo đâu. Tôi cũng không
dám học đ̣i voi nhai bă mía lạm dụng ḷng thương hại của bạn đọc. Tôi thực sự
xúc động với h́nh ảnh của Hoàng Anh Tuấn. Tôi ân hận là đến giờ này vẫn chưa có
cơ duyên gặp lại anh. Và tôi cũng không dám tự hứa sẽ làm được chuyện này. Mới
đây Trần Nhật Kim nhắc tôi nhớ lại pḥng 6.C1 hồi đó h́nh như có cả Lư Đại
Nguyên, Đoàn văn Toại, Hồ văn Trung, Thanh Thương Hoàng, Lê giáp Đệ, Nguyễn hữu
Chủng, Hồ công Lộ, Hoàng phúc Hài… và Dũng, và Mẩn, và Chí… những người anh em
bây giờ không biết lưu lạc phương trời nào, có người ở với nhau vài tuần, có
người vài tháng, có người vài năm. Hoàng Anh Tuấn ở với chúng tôi không lâu lắm,
nhưng khó mà quên được những ngày chung pḥng 6.C1 với nhau.
Sáng sáng, sau khi tụng kinh, thể dục
lâm sàng và làm vệ sinh xong là chúng tôi gom lại cho cử thuốc lào điểm tâm.
Hôm nào hết thuốc lào th́ chúng tôi dùng thuốc điếu tẩm nước mắm để lấy hơi
thuốc lào. Thật ra đó là cử thuốc lào thứ hai của tôi. Cử đầu dùng để mở mắt
khi đa số anh em c̣n ngáy.
Hoàng Anh Tuấn thấp hơn tôi, nhỏ con
hơn tôi, không ‘mặt học tṛ gị ăn trộm’ như tôi, lại luôn luôn mặc quần xà lỏn
khoe hai ống chân cán gáo cho mát. Thế nên, hễ Tuấn ngồi chồm hổm là cứ như
đầu gối quá tai, trông chẳng khác ǵ một thằng cha làm cái bầu cua cá cọp trong
xóm ba ngày Tết. Rít một hơi thuốc lào, mím môi ếm khói, trề môi phà khói, co
tay găi háng sồn sột và cười hếnh hệch với cái giọng đặc quánh khói thuốc: Hà!
Hà! Đéo mẹ, thép đă tôi thế đấy! Tuấn muốn ám chỉ đến một cuốn tiểu
thuyết Nga dịch ra tiếng Việt xuất hiện sau ngày 30/4. Cả bọn cười hả hê v́
biết chắc trong đám chẳng có đứa nào làm antenne. Và cái máy hí lộng hài hước
của Tuấn bắt đầu chạy. Hầu như ngày nào Tuấn cũng đều có chuyện mới. Tuấn chọc
cho anh em cười và Tuấn cũng làm cho anh em suy nghĩ. Nh́n vào mắt anh, tôi
biết anh có điều lo, nhưng trong cuộc đổi đời lộn tùng phèo này, đứa nào mà
chẳng có chuyện mất ngủ. Tôi yên tâm hơn v́ đă nhắm mắt chấp nhận giá chót từ
bảy đến mười cuốn lịch, nên cũng tạm bớt nơm nớp chờ học tập tốt để về! Tôi
muốn gán cái ư nghĩ cam phận đó vào đầu Tuấn. Một hôm tôi nói với Tuấn: Ông với
tôi, không biết có ngày về không, nhưng nếu hai đứa được về, gặp lại nhau th́
tụi ḿnh thế nào cũng phải làm một cuốn phim hay dựng một vở kịch Thép Đă Tôi
Thế Đấy theo ư tụi ḿnh. Ông với tôi hai đứa ḿnh sẽ thủ vai chính với ông
vố thuốc lào nghe chưa. Ít ra cũng theo kiểu En Attendant Godot. Ông
nghĩ sao? Nhất định rồi! Tuấn trả lời.
Cái ‘nhất định’ gần ba mươi năm chưa
thực hiện được. Kỹ nghệ phi hành không gian thi nhau đột phá hết bức tường âm
thanh này đến bức tường âm thanh khác, nhưng đời người phải đợi đến lúc xế chiều
thường mới nhận ra những giới hạn hay những bức tường âm thanh không thể vượt
qua. Phải chăng với Hoàng Anh Tuấn và tôi, bức tường âm thanh đó có tên Thép Đă
Tôi Thế Đấy? Nhưng ba mươi năm qua, đời không chỉ dựng một bức tường ấy lên
thôi cho tôi thôi.
Bức tường âm thanh thứ hai. Sáng ngày
30/4/1975, sau khi nghe Tướng Dương văn Minh tuyên bố: Chúng tôi chờ các anh đến
để bàn giao. Tôi nghĩ ḿnh sắp được xem màn kịch áp chót. Tôi đến trước bàn
thờ thắp mấy cây nhang và khấn xin ba điều cấp cứu trong khi đất nước đang quặn
ḿnh đi vào một khúc quẹo rất ngặt đến sái bánh chè luôn. Thắp hương khấn xong
xong quay ra th́ Chris hỏi tôi cầu chi thế? Tôi thú thật đă xin ba điều. Thứ
nhất, mau mau cho phe thắng tham nhũng hối mại quyền thế tí. Thứ hai, làm thế
nào có một cái mền chính trị trùm hết lên Miền Nam để cho những người lâu nay
chưa biết ǵ về phe bên kia, thậm chí c̣n chống phe bên kia, bây giờ lại lơn tơn
muốn làm CM.30 hay ‘cách mạng giờ thứ 25’. Thứ ba, về mức sống và tiền của,
nâng lên ép xuống như thế nào cho Miền Bắc lên một chút, Miền Nam xuống một chút,
bằng không th́ không khéo 30 hay 50 năm nữa lại sẽ có nội chiến, lại có sẽ giết
nhau nữa chưa biết chừng. Chris trố mắt hỏi vậy anh xin ǵ cho gia đ́nh? Tôi
tiu nghỉu khoát tay: Ôi, nhằm nḥ ǵ, ḿnh sắp được xem màn chót của vỡ kịch 30
Năm Mới Có Một Ngày. Được sống đến nay không đui què mẻ sứt mà xem th́ c̣n đ̣i
ǵ nữa hí?
Lư do của lời khẩn cầu thứ nhất là v́
tôi nghĩ tham nhủng hối mại cũng như nhớt cho vào xe Honda! Có dầu nhớt Honda
mới khỏi cà rịch cà tang cà dựt cà đụi? Đó là bài học của cổ sử Hi Lạp, kể
chuyện những toán quân Spart chiến thắng và tự thị cho ḿnh trong sạch, kỹ luật,
đạo đức, khắc khổ ngoại hạng nên đi đến đâu là thây người như rạ, là máu chảy
thành sông. Ai mà chẳng sợ Sàig̣n tắm máu. Cho nên… quan hệ thoải mái, ủng hộ
tí, , thư giản, thông cảm nhau tí… th́ có thể dễ thở hơn? Tôi lo mà cầu khơi
khơi thế không ngờ khuôn thiêng thương nên lời cầu khẩn này đă được viên thành
đến mức quá xá bà xa như hôm nay. Đại họa hối mại quyền thế và tham nhũng c̣n
nguy hơn ma cà rồng, hơn bọn ác ôn côn đồ nữa. Lỗi tại tôi mọi đàng! Lỗi tại
tôi mọi đàng!
Lư do của lời cầu khẩn thứ hai: cần một
cái mền chính trị phủ trùm Miền Nam. Những người chiến bại không chỉ khổ với phe
chiến thắng mà c̣n trần thân với những kẻ xu phụ chiến thắng. Nghĩ đến cảnh đấu
tố cải cách ruộng đất ở Miền Bắc, ai mà chẳng lo là dân Miền Nam hoảng sợ quá mà
quay ra tố nhau để lấy điểm. Hận thù sẽ chất ngất. Ư nghĩ đó thức dục tôi cầu
khuôn thiêng thương t́nh xui khiến sao cho những kẻ cứ tưởng bở đó sáng mắt ra
mà đừng… tưởng bở là có thể lập công lấy điểm bằng cách tố khổ kẻ khác. Khẩn
cầu này coi như đă được khuôn thiêng chuẩn cho khi Tướng Trần văn Trà nhân danh
Chủ tịch Ủy Ban Quân Quản kêu gọi “ngụy quân ngụy quyền Miền Nam”. Thế là yên
chí, Miền Nam là ‘ngụy’ cá mè một lứa, chạy trời không khỏi nắng nghe con, đừng
mong chiêu hồi với CM.30 hay ‘cách mạng giờ thứ 25’!
Thứ ba: Bần cùng sinh đạo tặc, đói đầu
gối cũng ḅ. Miền Nam thua v́ Miền Nam “giàu” hơn Miền Bắc, dù là giàu kiểu
phồn vinh giả tạo, v́ phôn vinh giả tạo th́ cũng vẫn là phồn vinh như ai? Điều
này giải thích tại sao chỉ thấy người Miền Nam vượt biên ra ngoại quốc, và đồng
bào Miền Bắc “vượt tuyến” vô Nam chứ mấy khi có cảnh ngoại kiều vượt biên về
Việt Nam hay người Miền Nam chịu bỏ sáu cây vượt tuyến ra Bắc phải không? Muốn
tránh một cuộc nội chiến mới th́ phải lấp được chừng nào hay chừng ấy cái hố
ngăn cách giàu nghèo giữa các miền, các vùng. Liên khu Tư Nghệ Tỉnh B́nh và
liên khu Năm Nam Ngăi B́nh Phú là những cái nôi cách mạng và cũng là những vùng
nghèo nhất nước. Ba mươi năm rồi, cái mục xóa đói giảm nghèo trên cả nước,
những vùng này hưởng được tỷ lệ bao nhiêu, có tương xứng với mức nghèo khó địa
phương không? Tỷ lệ về tội ác, về án tử h́nh, án tù của những vùng này tương
đương với tỷ lệ về mức sống thấp, lợi tức thấp, nhà tranh vách đất, thất học,
thiếu thốn về hạ tằng cơ sở kinh tế, giáo dục không? Vấn đề không phải là tập
trung kinh tế tài chính vào Sàig̣n, hay Hà nội. Vấn đề cũng không phải thực
hiện thế quân b́nh chính trị giữa các địa phương. Ngày xưa Pháp đă muốn thực
hiện thế quân b́nh đó với Đông Dương Việt-Miên-Lào, với Việt Nam Bắc-Trung-Nam
và Hoàng Triều Cương Thổ. Phải xóa những đường ranh ác hại ấy đi chứ không phải
làm đậm nét thêm. V́ lo con ḅ trắng răng cho con cháu tôi mà dưng không tôi
thắp hương cầu những điều vô duyên ấy. Cũng v́ tôi ớn chiến tranh lên tận cổ.
Thật vậy…
Tôi sinh ra được một năm th́ đại chiến
bùng nổ, đất nước bị lôi vào ṿng binh đao. Ba mươi tám năm sau tiếng súng mới
ngừng và đời tôi đă mất gần trọn tuổi xuân. Tôi biết chiến tranh là ǵ và tôi
ớn chiến tranh đến tận mang tai. Tôi không muốn những thế hệ sau tôi lại nếm
những món ăn chơi độc hại như tôi. Tôi thành tâm nghĩ như vậy ngay trong ngày
30 tháng Tư là ngày mà tôi biết tiếng súng đă thực sự ngưng. Nhưng màn kịch
Ba Mươi Năm Mới Có Một Ngày tôi chỉ được xem có 23 ngày thôi. Ngày
23/5/1975 th́ tôi phải bất đắc dĩ “dọn nhà” vào pḥng 6.C1 “khách sạn” Phan Đăng
Lưu và gặp Hoàng Anh Tuấn để cùng nhau nuôi mộng thực hiện một phim hay một vỡ
kịch có tên Thép Đă Tôi Thế Đấy.
Bức tường âm thanh thứ ba, bức tượng
Thương Tiếc nơi cổng nghĩa trang Biên Ḥa. Sau 30/4/75, tôi cùng với Thầy
M.G và một vài người bạn nữa về Biên Ḥa tính kiếm đất làm kinh tế mới. Đi
ngang qua cổng nghĩa trang Biên Ḥa, không mấy ai khỏi bùi ngùi thấy bức tượng
Thương Tiếc lật nhào chỏng chơ. Cúi mặt đi qua, đến chiều về tôi mới xin phép
Thầy dừng lại xin một nén hương đốt lên cho bức tượng chiến bại câm nín. Tại
sao không? Sống là những người lính đánh nhau, chết là những người chết, chỉ là
những người chết. Và dù màu sắc chính trị nào đi nữa th́ máu người lính chết nào
cũng đỏ, tóc người lính nào cũng đen. Tại sao có một nghĩa trang quân đội trên
Điện Biên Phủ mà lại không có một nghĩa trang quân đội ở An Lộc? Tại sao không
có một nghĩa trang cho những nạn nhân chiến tranh trên Đại Lộ Kinh Hoàng? Linh
hồn người chết nào cũng linh, và ma nào cũng đói. Sao cúng ma này mà không cúng
ma khác, không lư đẩy cho ma tiếp tục đánh nhau bên kia thế giới? Tôi có nên ôm
ấp hi vọng một ngày nào đây, bức tường âm thanh này sẽ bị đột phá không?
Ngày xưa, tôi có tật sợ đi máy bay. Bó
rọ như ngồi trong địa huyệt mười, mười lăm, hai mươi tiếng là một cực h́nh. Ra
ngoại quốc th́ thèm nước mắm, ruốc, thèm nghe tiếng Việt, chung quanh người ta
xi lô xi la ḿnh như mán lạc về thành. Cho nên, cực chẳng đă mới phải đi ngoại
quốc, khoan nói là phải sống ở ngoại quốc. Thế mà tôi phải cúi đầu ra đi làm
thân tị nạn một phần tư thế kỷ rồi. Xoài trồng trong Nam hay ngoài Trung là
xoài, đem ra trồng ngoài Bắc chỉ c̣n là muỗm. Tôi cũng thế, tôi từng là thằng
Mít Đặc, phiên âm ra tiếng U tiếng Tây cho oai th́ là Meatdac, vẫn khó phát âm
nhưng dù sao cũng không đến nổi bị bối rối như những người tên Du, tên Phúc, tên
Lớn, tên Cúc phải phiên âm tên ḿnh ra tiếng Úc, tiếng Mỹ, tiếng Tây. Sống ở xứ
người tôi chỉ c̣n là Anthony Darlic. Và tại sao tôi chọn cho ḿnh tên cúng cơm
đó? Câu trả lời may ra xin hẹn sang năm.
Ngày mới sang, tôi có một ước mơ thâm trầm là hoặc chớp được
cái dzốp quét nhà chùi cầu tiêu cho các công sở nhà băng, hoặc vớ được chân đổ
rác buổi sáng cho các Hội Đồng Thành Phố. Chẳng sao cả. Ai chẳng sống, chẳng
ăn, chẳng đi cầu rửa tay nên dzốp nào cũng thế thôi. Lại nữa, quét nhà chùi cầu
tiêu chỉ làm buổi tối, đổ rác chỉ làm sáng sớm rồi nghỉ cả ngày tha hồ long
nhong cưỡi ngựa xem hoa. Dù có nhà, có xe, có dăm ba trự trong ngân hàng pḥng
khi trái gió trở trời. Vẻ vang chi nữa th́ bất quá cũng chỉ là thằng áo gấm đi
đêm. Giàu có ức vạn th́ chết rồi của kangaroo trả lại kangaroo.
Một trăm tám chục
triệu con tinh trùng trong một lần phóng "đạn", sao chỉ một con trở thành
Anthony Darlic? Bất công quá. Mà thôi, áo quần và giày c̣n có số huống nữa là
người. Tôi không dại chi trách trời gần trời xa cho mỏi miệng. Người đáng
trách là cha mẹ tôi, nhưng họ là những người thương tôi nhất, là những người mà
nếu cần họ có thể chết cho tôi, làm sao tôi nỡ nói: Ấy, thưa các cụ, lần sau khi
các cụ… sắp vui sướng, xin các cụ nhớ tham khảo con một tiếng nhé, xem con muốn
làm người không, và làm người Việt Nam cái thế kỷ 20 này không nhé! Chứ con
đang ḷng ṿng trong ṿng luân hồi, bỗng dưng các cụ lôi con xuống làm con các
cụ, làm người Việt Nam trong cái thế kỷ chết bầm lận đận mà vinh quang, vinh
quang mà lận đận này?
Lúc buồn khổ, không xứng y toại ḷng
th́ đem cha mẹ ra mà trách, thế lúc… sắp vui sướng có nhớ mà cám ơn cha mẹ không?
Cho nên, lư cũng như t́nh, bố bảo cũng không dám nói. Lại nữa, có muốn nói cũng
không nói được, bởi lúc đó tôi chỉ mới là con trùng ngúc ngoắc giữa đám trăm
triệu ‘đồng sàng’, có miệng có mồm chi đâu mà nói!
Chuyện ba mươi năm là thế đó, nhưng đó
cũng là chuyện ‘ngàn muôn năm âu cũng thế ni.’ Vậy th́ xin hẹn năm thứ 31!
Anthony Darlic
|
|