|
VẤN ĐỀ CẤP THIẾT
Cao nguyên
lại biến loạn một lần nữa. Chỉ cách nhau hai năm. Giặc ngoài và thù trong hợp
tung lộng hành dưới chiêu bài đoàn kết quốc gia, tự do tôn giáo, nhân quyền, dân
chủ.
Hai mũi xung
kích “mềm” Tây phương đang hướng về các nước Á Phi và Trung Đông là Ki-Tô giáo
La Mă hay Công giáo và hàng chục hệ phái Tin Lành. Và bây giờ lại thêm con chốt
Đông phương là Pháp Luân Công nữa. Tự do tôn giáo được xử dụng như itếng loa
xung kích mở đường cho Chiến Tranh Lạnh mới có tên là tự do thị trường một chiều
do Tây phương phát động để một mặt được tự do mua rẽ và tự do định giá bán, tự
do định giá nhân công, và tự do định quota xuất nhập hàng hoá. Mặt khác, đ̣i hỏi
thực thi tự do dân chủ theo nghĩa tự do tiêu thụ những thứ thừa mứa mà Tây
phương bỏ đi v́ đă hay sắp lỗi thời. Tủ lạnh, tivi, karaoke, phim ảnh, CD, VCR,
mobile phone, digital camera, thuốc lá, rượu, giày dép, nước hoa, mỹ phẩm…không
có không chết ai, nhưng muốn có th́ phải cày như nô lệ,có khi đến cả phải bán
thân.Ví dụ điển h́nh của thứ tự do dân chủ tự do tiêu thụ điển h́nh của Việt Nam
hôm nay chính là Công Ty Năm Cam, sức mạnh tác hại như thế nào th́ mọi người đều
thấy rơ.
Ba mươi năm
chiến tranh, người Việt khổ đă nhiều. Cộng thêm những năm tiến nhanh tiến mạnh
căi tạo xă hội chủ nghĩa đă làm cho người dân kiệt quệ. Ước vọng thoát đi từ đói
rách lên cơm no áo ấm, lên ăn ngon mặc đẹp là một ước vọng tự nhiên. Trong tiến
tŕnh đó,“đổi mới”,“hiện đại”đă trở thành những thần chú, những phép lạ có thể
gây những hậu quả khôn lường về cả hai phương diện tiêu cực và tích cực. Những
mũi xung kich mềm của Tây phương đă khéo lợi dụng những thần chú đó để tồn tại
và phát triển, để thiết lập cơ sở chờ một ngày nào đây thi hành vai tṛ “đạo
quân thứ năm” mở đường cho Tây phương khuấy động với mưu định tái lập nền đô hộ
Việt Nam, như họ đă làm ở Đông Timor và đang làm ở Iraq, ở Haiti.
Trong quá
khứ ở Việt Nam, nguồn nhân lực của đạo quân thứ năm đó là Ki-Tô giáo và Tin Lành.
Ki-Tô giáo La Mă ở Việt Nam đă mở đường cho Pháp đô hộ Việt Nam. Pháp bị Nhật
đuổi, khi Nhật thất trận, Ki-tô giáo đón Pháp trở lại. Pháp thất trận ra đi, Mỹ
vào thế Ki-Tô giáo lại trở thành chủ lực cho những chính quyền do Mỹ nặn ra ở
Miền Nam. Tất cả những hoạt động đó đều được diễn ra dưới sự giám sát chặt chẽ
của đại diện hai đại sứ Vatican mà giáo dân thường cung kính gọi là Đức Khâm
Mạng hay Đức Khâm Sứ Ṭa Thánh. Đây là chức vụ Vatican đang t́m mọi cách để tái
lập kể từ sau khi Đại sứ cuối cùng của họ
bị chính quyền mới tống xuất khỏi Sài G̣n sau ngày 30/4/1975.
Vatican
không chỉ là thánh địa của một tôn giáo. Vatican là thủ đô của một đế quốc vô
h́nh luôn luôn đứng về phe những kẻ xâm lăng. Chính sách ngoại giao của quốc gia
Vatican là một chính sách ngoại giao kiên tŕ và bất nhân. Việc Vatican ủng hộ
Hitler và ban phép lành cho những xe tăng và đại bác của Hitler trước khi xuất
trận là sự kiện lịch sử. Chỉ v́ Đức Quốc Xă của Hitler là Ki-Tô giáo La Mă, v́
Hitler muốn quét sạch những người gốc Do Thái và Do Thái giáo khỏi Âu châu, v́
Hitler lăm le đánh Nga là quốc gia đa số theo Chính Thống giáo vốn là một hệ
phái Ki-Tô giáo thù địch của Vatican. Để theo đuổi mục tiêu đó, Vatican không
ngần ngại chụp mũ Nga là vô thần trong khi tôn giáo của đại đa số dân Nga là
Chính Thống giáo cùng thờ lạy một Thượng Đế, một Thánh Kinh như Ki-Tô giáo La Mă.
Về điểm này có người đă nói rơ:“Chiến Tranh Lạnh vẫn thường được mô tả như là
cuộc chiến giữa Hữu Thần của Khối Tự Do chống Vô Thần của Khối Cộng Sản. Giáo
Hoàng Pius XII c̣n ra lệnh tuyệt thông - nghĩa là khai trừ khỏi giáo Hội để rồi
phải đọa hỏa ngục - những ai theo Cộng Sản, v́ họ đă phạm tội trọng Vô Thần.
Hồng Y Spellman đến Việt Nam ban phép lành cho những chiến binh Mỹ lùng diệt quỷ
đỏ VC. Thực tế đó chỉ là một cuộc chiến giữa hai phe cùng đọc một Thánh Kinh,
cùng thờ một Thượng Đế, một bên là Công giáo và Tin Lành, một bên là Chính Thống
giáo. Thật vậy, nếu Lenin, Stalin thực sự là những Satan quỷ đỏ phản Chúa, là
những kẻ vô thần quyết tận diệt những ai thờ lạy Chúa, như Công giáo Spain và
Portugal triệt hạ tín ngưỡng địa phương ở Nam Mỹ th́ làm sao mà sau 70 năm thống
trị của quỷ đỏ cộng sản vô thần, Nga và Romania vẫn c̣n 80%, Bulgaria vẫn c̣n
85% dân theo Chính Thống giáo, Poland vẫn c̣n 95% dân tự nhận là Công giáo? Như
vậy th́ phải chăng chỉ có những kẻ điên - hay những kẻ tưởng thiên hạ điên hết -
mới bảo chống cộng là chống Satan quỷ đỏ vô thần? (Giới Tử - Nguyễn cao Kỳ,
Người Phu Đào Huyệt – www.chuyenluan.com tháng 3/04).
Cho đến bây
giờ Vatican chỉ thừa nhận ngoại giao Đài Loan, nghĩa là theo đuổi chính sách hai
nước Trung Quốc, trong khi đó Vatican lại nhất quyết đ̣i Trung Quốc thừa nhận
quyền chỉ đạo của Vatican đối với giáo hội Ki-Tô ở Trung Quốc. Không thừa nhận
quyền đó cho Vatican th́ bị Vaticn tố cáo là không tôn trọng tự do tôn giáo,
nhân quyền. Vatican đang t́m cách lặp lại cuộc vận động ve vản và gây áp lực
ngoại giao với Việt Nam như họ đă và đang làm với Trung Quốc. Một số người Việt
Nam hữu trách hầu như quên đi rằng rằng tập thể tín đồ Ki-Tô giáo được lănh đạo
bởi một Hội Đồng Linh Mục Việt Nam đại diện cho 3.000 linh mục và mấy triệu tín
đồ” và rằng “Công giáo xưa nay là một đoàn thể cực hữu đóng một vai tṛ “cột trụ”
trong hàng ngũ chống Cộng của Miền Nam”. Việc dùng tên Petrus Kư, Alexandre de
Rhodes, Nguyễn văn B́nh để đặt tên đường, tên trường là một bằng chứng. Những
lời trích dẫn trên không phải từ một nguồn tài liệu cung đ́nh, hay tả khuynh
thân cộng mà chính là lời của Nguyễn bá Cẩn trong quyển Đất Nước Tôi trang
382-384 của vị Thủ Tướng CCCB cuối cùng của VNCH này.
Nhận thấy
Lời Nói Đầu của cuốn Tôn Giáo Và Tổ Quốc - Những Vấn Đề Cấp Thiết chứa đựng
nhiều nhận xét đúng đắn và những sự kiện lịch sử rất quan trọng đối với hoàn
cảnh của đất nước ta hiện nay, đặc biệt là sự nổi loạn của Tin Lành tại vùng Cao
Nguyên, và áp lực bang giao quốc tế đối với Việt Nam trong việc thừa nhận ngoại
giao quốc gia Vatican. Do đó, chúng tôi kính gởi bài viết nầy đến các cấp lănh
đạo chính quyền như là một tiếng nói đồng t́nh trong việc đối trị với những phần
tử xấu, và qua đó, quí vị cũng sẽ biết được sự chống đối quyết liệt của người
Việt nước ngoài đối với việc Vatican muốn bang giao với Việt Nam. Nói cho cùng,
tất cả những ve văn bang giao này rốt cuộc chỉ là những âm mưu chính trị nhằm
khống chế, thao túng để biến Giáo Hội Công giáo tại Việt Nam thành một tổ chức
chỉ biết ngoan ngoăn tuân hành những mệnh lệnh củaVatican, mà mệnh lệnh thứ nhất
là làm gián điệp.
Hoa Kỳ
29/4/2004.
Tôn Giáo Và Tổ Quốc - Những Vấn Đề Cấp Thiết
LỜI NÓI ĐẦU
Ngay từ lúc
xuất hiện, kéo dài cho đến bây giờ và tiếp tục măi về sau, các tôn giáo Tây
phương luôn luôn mang đến những khổ đau và hệ lụy cho nhân loại. Tiền bán thế
kỷ thứ 20 được đánh dấu bằng hai cuộc đại chiến 1914-1918 và 1939-1945, và bao
nhiêu cuộc chiến nhỏ khác. Hậu bán thế kỷ 20 là chiến tranh Việt-Pháp 1945-1954
và Việt-Mỹ 1960-1975. Song hành với những cuộc chiến đó, hay lồng vào trong
những cuộc chiến đó là những thảm họa kinh hoàng: những ḷ sát sinh tập thể của
Đức Quốc Xă; những 'quần đảo Gulag' của Stalin; hai trái bom nguyên tử giáng
xuống Nagasaki và Hiroshima; Tokyo, Bá Linh, London biến thành biển lửa v́ bom
trong thế chiến thứ 2; làng mạc Việt Nam bị nướng bằng bom lửa napalm, Miền Bắc
điêu tàn v́ bom trải thảm, Hà Nội thành địa ngục v́ những cơn băo lửa từ B.52
rưới xuống. Núi đồi khe suối pha nhuộm chất độc da cam dẫu đă mấy mươi năm rồi
mà nay vẫn c̣n là một đại họa.
Ngày
nay, thời đại ṭan cầu hóa và tự do dân chủ kiểu tư bản th́ những âm mưu gây
chiến và bạo lọan của ngọai bang lại càng tinh vi hơn. Họ không c̣n lộ liễu cùng
một lúc vai khiêng Thập Giá, tay cầm khí giới mà tất cả những âm mưu đen tối,
những mầm móng tạo chiến tranh đều được ngụy trang tinh xảo dưới các chiêu bài
và nhăn hiệu tự do tôn giáo, nhân quyền, dân chủ, đổi mới, kinh tế thị trường,
toàn cầu hóa...
Sau
1975 quân ngọai xâm không c̣n trên đất nước Việt Nam nữa, những người Mỹ cuối
cùng cũng đă phải di tản ra đi ngày 30.4. Nhưng trên quê hương yêu dấu, một đạo
quân thứ năm khổng lồ chừng 6-7 triệu người, mặc dầu không có súng nhưng lại là
một mối đe dọa thường trực cho an ninh quốc gia và nỗ lực phát triển đất nước.
Một mặt,
Giáo hoàng của đạo quân nầy th́ xảo quyệt và lắt léo trong việc công khai thống
hối với nhân loại, c̣n mặt khác, giáo hội Công giáo và Tin Lành Việt Nam th́
chẳng những đă không ăn năn sám hối và xin lỗi dân tộc Việt lại c̣n ngụy tố
ngược lại là chính quyền Việt Nam bất công với họ. Nhiều năm qua, một số đông
các Mục sư Tin Lành đă âm mưu thực hiện kế hoạch đ̣i độc lập tự trị vùng cao
nguyên, c̣n Vatican th́ ngang ngược phong “thánh” cho 117 người vừa Việt Nam vừa
ngoại quốc bị triều đ́nh xử tử v́ tội Việt gian phản quốc hoặc gián điệp cho
ngoại bang.
Những mối đe dọa thường trực nầy sẽ trở thành nhiều hay ít, hiển lộ hay tiềm
tàng, là c̣n tuỳ thuộc vào sự sáng suốt và bản lĩnh của các tư tưởng gia và
chiến lược gia trong cũng như ngoài chính quyền trên một quê hương có hơn bốn
ngàn năm văn hiến.
Cách
đây khỏang 10 năm, một số trí thức trong nước cũng như những Việt-Kiều ở nước
ngoài đă báo động t́nh trạng thiếu cảnh giác nên đă tạo điều kiện cho các Mục sư
Tin Lành ngang nhiên vào các vùng cao nguyên nước ta để khuynh loát giảng đạo
với ư đồ chính trị thành lập những quốc gia Tin Lành Dega tự trị. V́ vô t́nh hay
xem nhẹ những cảnh báo có cơ sở của các chuyên gia có thẩm quyền nầy mà hậu quả
chính trị và văn hóa tác hại ở các vùng cao nguyên ngày nay như thế nào th́ nhân
dân đều đă thấy rơ. Và chắc chắn hậu quả nầy sẽ không đơn giản và không ngừng
lại ở đây mà c̣n vẫn tiếp tục nhiều hay ít tùy theo hoàn cảnh chính trị, bản
lĩnh của người lănh đạo và áp lực từ nhiều phía.
Cổ nhân
thường căn dặn: “Dạy con dạy thuở lên ba, dạy vợ từ thuở mẹ cha đem về” hoặc
“Pḥng bệnh hơn trị bệnh”. Gần đây một số nhà làm văn hóa và một số chức sắc tôn
giáo thường nói: “Phân tích và phê phán tôn giáo là làm mất đ̣an kết tôn giáo”
và “chính sách của đảng và nhà nước là cần phải đoàn kết tôn giáo để xây dựng Tổ
quốc”. Lập luận làm mất đoàn kết tôn giáo không những thiếu cơ sở mà c̣n không
đúng với thực tế v́ những tín đồ của Vatican hoặc của Hội “thánh” Tin Lành Mỹ
th́, trong tim óc, đă mang “căn cước văn hóa” của ngoại bang và làm việc cho
chúng, họ chỉ sống nhờ trên đất Việt mà thôi. Do đó, có bao giờ họ đoàn kết với
dân tộc Việt-nam đâu mà bảo là “mất đoàn kết”. Và hơn nữa, đoàn kết không có
nghĩa là không nói lên các việc làm sai trái để họ biết mà trở về với đại khối
dân tộc? Đoàn kết không có nghĩa là họ có quyền xuyên tạc lịch sử để cáo buộc
những thành phần vốn có công với cách mạng, góp phần vào sự nghiệp đánh đuổi
thực dân và thống nhất đất nước là những kẻ tội đồ của dân tộc, c̣n những tên
Việt gian rước ngoại bang vào lại được vinh danh? Đoàn kết không có nghĩa là
chúng ta không có quyền tố cáo âm mưu của họ trong chiêu bài lạm dụng quyền tự
do tôn giáo và núp bóng nhân quyền mà họ đang xử dụng, v. v.? T́nh trạng nầy
không những đối với dân tộc Việt Nam mà ngay cả với thế giới nữa. Đă là quạ th́
bất cứ sống ở chỗ nào nó cũng vẫn màu đen.
Thật
vậy, ở Việt Nam chỉ có một thiểu số Hồi giáo năm vạn tín đồ nên không xẩy ra
những vụ bắt cóc và bạo loạn như Phi Luật Tân, như Indonesia và nhiều quốc gia
có tín đồ Hồi giáo khác trên thế giới. Tại Ái Nhĩ Lan, nội chiến giữa Công giáo
và Tin Lành, những người cùng thờ một Thần cùng đọc một “Thánh” Thư. Nhiều quốc
gia nghèo như châu Mỹ La Tinh và Phi Châu cũng đang nội chiến do những phần tử
ngây thơ bị lún ch́m trong những mớ tư tưởng thiếu thực tế và các cạm bẩy mỹ
miều như “tự do tôn giáo” “nhân quyền” v.v. nên xẩy ra nội chiến; tạo cơ hội
cho ngoại bang bán vũ khí. Đến lúc đất nước điêu linh th́ được hứa hẹn viện trợ
để rồi phải chịu phép rữa tội, và hậu quả là sự xuất hiện trên những quê hương
điêu tàn nầy các đạo tân binh không có súng giống như 6-7 triệu “lính không có
súng” trên lănh thổ Việt Nam hiện nay.
Những
thành quả vượt bậc về kinh tế và an ninh trong hơn 10 năm vừa qua của nước Việt
chúng ta là bắt nguồn từ tư duy biết đổi mới và phát huy được năng lực sáng tạo
của chính phủ Việt Nam và đặc biệt từ chính sách đoàn kết nhân dân để xây dựng
xứ sở trong đó có thành phần tôn giáo. Và chắc chắn rằng kết quả về mặt kinh tế
đó sẽ tốt hơn, quốc gia sẽ thanh b́nh hơn nếu không có những con nội trùng mai
phục sẵn trong ḷng dân tộc để chờ cơ hội quấy phá.
Nh́n
vào thành quả tốt đẹp đă đạt được về mọi mặt, nhân dân ai cũng mừng, nhưng có
không ít người lo âu cho tiền đồ đất nước trong những tháng năm sắp tới. Thật
vậy, chính phủ Việt Nam một mặt đă không đánh giá đúng mức sự nguy hiểm của đạo
quân không có súng nầy, mặt khác th́ tự lấy giây buộc ḿnh vào cái tiền đề thiếu
cân nhắc về tôn giáo nói trên. Có vẻ như đă có một số những người làm văn hoá
th́ chạy theo kim tiền và đôi lúc viết theo đơn đặt hàng của những tên gián điệp
văn hoá. Hậu quả là một vài vùng cao nguyên bị Tin Lành quấy phá, mặt khác tín
đồ Công giáo chắc đă và đang thao túng hầu hết các bộ các ngành để hủ hoá cán bộ
điều hành hầu chuẩn bị thời cơn nổi dậy cướp chính quyền như trường hợp Ba-Lan
trước đây.
Chính
phủ Việt Nam không t́m cách đối phó đúng đắn đă là một thiếu sót lớn mà ngược
lại, có vẻ như ngày càng t́m cách xích lại gần với Vatican qua chiêu bài viện
trợ nhân đạo để tiến dần đến bang giao. Nếu thật như vậy th́ sẽ là một đại họa
cho dân tộc và có thể làm cho chế độ lung lay. V́ ở bên cạnh Trung Quốc, một
quốc gia có hơn 1.6 tỉ dân số nên lúc họ ghét người nào th́ họ muốn người khác
cũng phải ghét theo họ. Dĩ nhiên là chúng ta có toàn quyền quyết định lấy chính
sách đường lối của ḿnh nhưng nếu bang giao xẩy ra hoặc thậm chí nếu quan hệ quá
thân thiện với Vatican, trong lúc Trung Hoa chỉ muốn Giáo Hội Công giáo trên đất
nước họ độc lập ra khỏi Vatican để tránh hành động của những tín đồ “Đế quốc tay
trong”th́ chính chúng ta tự tạo ra một mâu thuẫn trầm trọng trong quan hệ Việt
Trung vậy.
Bang
giao với Vatican là xác nhận một ưu thế pháp quyền cho các chức sắc tôn giáo Tây
Phương để họ có thêm quyền tự tung tự tác và tạo cho họ có điều kiện dễ dàng và
nhanh chóng hơn trong việc chiêu mộ thêm số “lính không súng”. C̣n nhận viện trợ
nhân đạo của họ là tạo điều kiện tốt cho việc mua bán linh hồn và bành trướng
nhanh “Nước Chúa”! Lực lượng họ càng đông th́ thế đứng của họ càng mạnh và
ngoại quốc càng dễ xen vào vấn đề an ninh quốc gia của Việt Nam. Một trong những
yếu tố chính làm cho Nhật Bản trở nên phú cường và kinh tế đứng vào hàng thứ nh́
trên thế giới hiện nay là nhờ họ có ít những con nội trùng trên quê hương. Trên
xứ Phù Tang số lượng tín đồ Công giáo quá ít, Tin Lành chỉ chiếm 1%, số c̣n lại
là Phật giáo và Thần Đạo.
Qua
kinh nghiệm của thời Pháp, thời Mỹ mà hậu quả đau thương vẫn chưa xoá nḥa theo
với vết hằn đau thương của năm tháng, rồi đối chiếu với t́nh h́nh và sách lược
của nhiều quốc gia, nhất là t́nh trạng một số bộ tộc vùng cao nguyên ngay trên
đất nước ta đă và đang bị Mục sư Tin Lành nội xứ và thành phần phản động bên
ngoài xúi dục đ̣i độc lập tự trị, chúng tôi một số người thao thức với tiền đồ
của quốc gia, quyết định tập trung một số bài viết mà phần lớn lấy từ các trang
nhà trên Internet để in thành tập sách nầy với tựa đề là Tôn Giáo Và Dân Tộc -
Những Vấn Đề Cấp Thiết để kính gởi các nhà làm văn hoá trong và ngoài nước cùng
các giới chức có thẩm quyền và toàn thể đồng bào như một lời cảnh báo chân thành
và nghiêm túc. Những bài viết nầy được căn cứ trên các sử liệu chính xác và dùng
biện giải khoa học để vạch rơ các âm mưu đen tối của những con nội trùng cũng
như các phần tử ngoại nhập, hầu đề nghị vài giải pháp cho một số vấn đề tôn giáo
cấp thiết tại Việt Nam trước nguy cơ đang đe dọa tổ quốc.
NHÓM NGHIÊN
CỨU SỬ VIỆT
Những ngày
đầu Xuân Quí Mùi, 2003.
|
|