|
Kho sách
của anh bán thịt
|
 |
|
Kho sách độ sộ tới mức không có đủ chỗ để chứa |
TTCN - Kho sách của anh có
những cuốn Thư viện quốc gia và Thư viện tỉnh Hải Dương rất muốn sở hữu mà không
kiếm nổi. Nó nhiều hơn sự tưởng tượng của bất cứ độc giả nào về những tủ sách cá
nhân.
Và điều kỳ diệu ở chỗ cái
kho sách vô giá ấy không phải do tổ tiên anh để lại mà do chính anh miệt mài săn
lùng, sưu tập suốt 30 năm bằng những đồng tiền nghèo khó của ḿnh.
Kho sách vàng!
Trong những tủ gỗ cũ kỹ dựng
giữa nhà cơ man là sách. Kho sách của anh không giống nhiều tủ sách cổ được
truyền lại từ tiền bối (chủ yếu là sách chữ Nôm, chữ Hán) mà ta vẫn thấy, ngoài
sách tiếng Việt c̣n có nhiều sách nước ngoài được in bằng nhiều thứ tiếng: Anh,
Nga, Pháp, Tây Ban Nha, Ư, Trung Quốc... trong đó nhiều cuốn đă có tuổi trên
dưới 100 năm, đến tay anh từ bên ngoài biên giới bằng nhiều cơ duyên, kỷ niệm và
bây giờ có ra nước ngoài t́m kiếm cũng không c̣n thấy.
Nhiều người sửng sốt khi
biết một nông dân chính hiệu lại có đủ bộ tạp chí Nam Phong (60 tập) và những
tác phẩm văn học in chữ quốc ngữ hồi đầu thế kỷ 20. Không chỉ những cuốn tiểu
thuyết, lư luận văn học, ngôn ngữ, mà “thư viện” này c̣n chứa “thập cẩm” sách.
Trong đó có những mảng sách gồm hàng ngàn cuốn.
Anh bảo: “Riêng sách mỹ
thuật tôi có rất nhiều, đều là loại sách hiếm người có, giới mỹ thuật đến chơi
nh́n thấy là không muốn về”. Đó là trên 1.000 cuốn giới thiệu tác phẩm của các
danh họa trong và ngoài nước từ Từ Bi Hồng, Tề Bạch Thạch, Van Gogh, Leonardo da
Vinci đến Nguyễn Gia Trí, Tô Ngọc Vân, Bùi Xuân Phái...
Ngoài ra c̣n có những cuốn
Kiến văn tiểu lục của học giả Lê Quư Đôn (in năm 1916), Vân Đài loại ngữ (in năm
1920). Nhưng chiếm số lượng nhiều nhất là tuyển tập từ điển các loại in bằng
nhiều tiếng: Việt, Nga, Pháp, Tây Ban Nha, Ư, Romania... (khoảng 2.000 cuốn),
trong đó có những cuốn xếp hạng “độc” như Từ điển bách khoa toàn thư Xô viết
(bằng tiếng Nga, nhiều giảng viên ở Hà Nội t́m về mua nhưng anh không bán), Từ
điển bách khoa toàn thư hội họa Tây Ban Nha (bằng tiếng Tây Ban Nha, dày 2.000
trang, nặng 50kg, chữ mặt b́a mạ hai chỉ vàng, có người trả gần 100 triệu đồng
nhưng bị anh từ chối).
Tuy nhiên, những cuốn anh
tâm đắc nhất lại là Từ điển bách khoa Trung Quốc (trọn bộ 120 tập), trong đó
hiện anh đang sở hữu 70 tập. Đây là bộ sách quí hiếm của Trung Quốc, ngay cả Thư
viện quốc gia (VN) cũng thèm được sở hữu nhiều hơn nữa khi thư viện này hiện mới
chỉ có 40 tập! Nhiều năm qua anh đă trực tiếp lặn lội tới nhiều nơi, từ TP.HCM,
Vũng Tàu đến Biên Ḥa, Đà Lạt... rồi “bắn tin” cho bạn bè khắp nơi để “chạy đua”
giành quyền sở hữu những tập c̣n lại, nhưng vẫn chưa “ṃ” thấy. Cuốn thứ hai
khiến anh đặt cả số phận vào đó là Từ điển từ nguyên Trung Quốc (bốn tập sách
giấy dó in chữ Hán, biên soạn năm 499 và tái bản năm 1914 tại Trung Quốc, gồm
trên 2 triệu từ (chữ) Hán gốc, tối cổ.
Một mảng sách khác khiến anh
trở nên “vô địch” trong giới sưu tầm là sách tôn giáo, từ cuốn Kinh Thánh đầu
tiên có ở VN đến hàng ngàn sách hội họa tôn giáo, biểu tượng tôn giáo. Anh có cả
những cuốn lịch sử các đạo Tin Lành, Cao Đài. Trong đó phải kể cuốn Những biểu
tượng Kitô giáo in bằng tiếng Ư do Thư viện Vatican gửi tặng, tuyển tập 4.000
bức họa mô tả lịch sử phát triển Phật giáo Trung Quốc in bằng chữ Nho. Nhiều học
giả của Viện Nghiên cứu tôn giáo, Ban Tôn giáo Chính phủ đă khai thác tư liệu từ
kho sách độc đáo này và đánh giá về sách tôn giáo th́ đây là kho tư liệu đồ sộ
nhất VN.
Hơn 20.000 cuốn sách, chỉ
cần nhặt đếm cũng đủ mệt vậy nhưng anh thuộc làu tên từng cuốn một. Khi một số
khách nước ngoài hỏi trong 2 vạn sách đó những cuốn nào anh thích nhất, anh trả
lời: “Tất cả những cuốn mà tôi mua về tôi đều thích”.
Ngay ở Hà Nội cũng như Hải
Dương có không ít người buôn, chơi sách cổ (như người ta chơi gốm cổ) nhưng mục
đích của anh hoàn toàn khác ngay từ khi gom tiền sưu tầm: để nạp tri thức. Suốt
30 năm mua sách để thỏa cơn khát tri thức chứ không để buôn hay muốn trở thành
người lỗi lạc, và nay muốn truyền lại những tinh hoa ẩn chứa trong trang sách
cho người khác.
Kho sách và đời người
Tên anh là Phạm Chí Thiện,
52 tuổi, ở thôn Hạ, xă Tráng Liệt, huyện B́nh Giang (Hải Dương) - một ngôi làng
nhỏ vô cùng yên ả bên quốc lộ 5. Ngay từ hồi học phổ thông anh đă nhen nhóm khát
vọng được sở hữu nhiều đầu sách. Nhưng tới những năm theo học khoa văn Đại học
Tổng hợp Hà Nội (khóa 1974-1978) khát vọng đó mới được thực hiện. Hồi đầu anh
chỉ săn t́m những sách nghiên cứu văn học, mài nhẵn đầu trên thư viện nhưng chưa
đủ chữ nên anh lang thang khắp phố phường Hà Nội t́m thêm. Khi lê la các hiệu
sách, anh nhận ra kiến thức mỹ thuật, ngôn ngữ, khoa học kỹ thuật... cũng có giá
trị nên mở rộng phạm vi sưu tầm. Ngày ngày, chàng sinh viên nhảy tàu điện từ kư
túc xá lên tận Bờ Hồ, Ô Chợ Dừa... để coi sách.
|
 |
|
Anh Phạm Chí Thiện với cuốn
hội họa được in tại Tây Ban Nha |
Năm 1978, nh́n thấy cuốn
Bách khoa thư tiếng Anh, anh đổi ngay một đồng hồ Eska, một cassette Nhật để sở
hữu nó. Đến năm 1979, khi vừa tốt nghiệp về quê làm anh giáo viên huyện lỵ th́ ư
tưởng sưu tầm sách càng khắc đậm. Càng đọc anh giáo nghèo càng thấy đói sách,
càng thấy chết mê tinh hoa tri thức nhân loại nên bắt tàu trở lại thủ đô tiếp
tục lang thang gơ cửa tất cả hiệu sách t́m những cuốn quí (hiếm) nhất.
Gơ cửa các “lăo làng” buôn
sách cổ nức tiếng đất Hà thành như ông Hùng phố Ngô Th́ Nhậm, ông Cảnh phố Bát
Đàn, ông Dư phố Bà Triệu... không thỏa, anh lang thang ra các quầy sách vỉa hè ở
Cầu Giấy, Mai Dịch, Láng... Mỗi khi nh́n thấy một cuốn sách quí mà ḿnh ấp ủ,
anh có cảm giác như t́m được đứa con thất lạc. Nhiều khi anh lật tung cả tủ sách
của các chủ hiệu khiến họ bực ḿnh. Và để săn được chân tướng một cuốn sách
trong mớ giấy hỗn tạp ấy, anh phải bỏ tiền cho chủ hiệu để mua đứt quyền được
lật tung đống sách.
Săn lùng khắp Hà thành chưa
đủ, anh lặn lội đi nhiều tỉnh. Hễ nghe đâu mách có sách quí là anh khăn áo đến
tận nơi. Tại TP.HCM và Huế, anh đă xáo tung hàng trăm hiệu sách cũ. C̣n mấy tỉnh
Ninh B́nh, Thái B́nh, Thanh Hóa, Nam Định th́ anh đi đă ṃn đế dép. Thấy cái
cảnh tháng ngày lang thang bến tàu bến xe, bờ tre rặng chuối để ṃ mẫm t́m địa
chỉ những cuốn sách quí, nhiều người ái ngại cho gă trí thức làng gầy g̣, nghèo
đói lại đi làm cái việc rất “hâm”.
Đối với anh, mỗi cuốn sách
quí dù về h́nh thức chỉ là một “tập giấy” nhưng cũng có “số phận” như con người
và được sở hữu chúng là niềm khao khát cháy trong tim. Năm 1980, nghe bạn bè
mách, anh ngược lên tận Ḥa B́nh gạ mua bằng được bộ Vĩnh Lạc đại điển (70 tập,
bộ sách lớn nhất Trung Quốc) với số tiền 6 triệu đồng, bằng cả gia tài một nhà
giàu lúc ấy và giờ đây nó trị giá tới 280 triệu đồng. Tận bây giờ anh c̣n nhớ rơ
vẻ mặt đau buồn và những hàng lệ của chủ nhân khi trao cho anh bộ sách như trao
gửi một đứa con.
Theo thời gian kho sách cũ
cứ đầy lên trong khi anh vẫn như con kiến không ngừng tha mồi về tổ. Hiện số
sách nhân lên quá mức mà căn nhà ẩm tối, tuềnh toàng đă quá chật chội chỉ chứa
nổi 2.400 cuốn. Số c̣n lại anh phải xếp vào 14 tủ gỗ, 16 ḥm tôn rồi gửi nhờ ông
bà nội ngoại, bạn bè. Năm 1988 v́ sức khỏe yếu và cũng để tiện lang thang săn
t́m sách, anh xin nghỉ dạy, ra khỏi biên chế. Bây giờ suốt ngày anh chỉ cắm cúi
soạn lại kho sách. Để duy tŕ đời sống gia đ́nh, nhất là khi những đứa con khôn
lớn cần tiền học tập th́ nguy cơ kho sách quí bị “hóa giá” rất nghiêm trọng,
nhưng anh không muốn mất sách. Và để nuôi kho sách quí, vợ chồng anh nghĩ ra
cách nhận làm mấy sào ruộng khoán và mở một quầy bán thịt heo ngoài thị trấn.
Trong khi anh đang khao khát
ư tưởng mở một thư viện sách tại thị trấn để phục vụ bà con nông dân và anh em
trí thức gần xa th́ nhiều người lại thương t́nh khuyên anh nên... bán bớt kho
sách mà sinh nhai. Vợ anh cũng từng tính vậy, và chị chỉ nghĩ theo cách một
người nông dân: “Nếu bán kho sách chắc chắn mua được con xe “zem” (Dream)”.
Nhưng anh lại nghĩ: kho sách là kho tri thức vô giá, ḿnh bỏ bao nhiêu tiền của,
mồ hôi mới có được nó, bây giờ chỉ bán rẻ thế ư? Tháng trước, một tai họa khủng
khiếp đă ập xuống gia đ́nh: đứa con gái thứ hai đi học bị bạn ném quả tạ vào
đầu, phải mất tới vài chục triệu đồng chữa chạy. Nguy cơ thanh lư kho sách đă
đến tận cổ nhưng nhờ long đong vay mượn anh vẫn giữ được nó nguyên vẹn.
Nh́n Thiện, không ai cho
rằng anh là một con mọt sách và nh́n ngôi làng của anh không ai ngờ chốn này lại
có nhân vật “kỳ dị” đến vậy. Cái tin anh bán thịt heo sở hữu cả kho sách 2 vạn
cuốn làm nhiều người sửng sốt. Người ta kéo đến xin mua lại sách. Đ̣i mua th́
Thiện lắc đầu nhưng ai mượn th́ anh cho ngay. Thiện biết tất cả những người đến
đây mượn sách đều là người mộ tri thức. Anh bảo: “Sách mà không sử dụng cũng chỉ
là đống giấy vô tri giác”.
Mỗi tháng có hàng trăm người
từ tận Hải Dương, Lạng Sơn, Thái B́nh và đông nhất là Hà Nội (nhà sử học, giáo
sư, họa sĩ, chức sắc tôn giáo...) t́m về mượn sách. Cả các quan chức trong tỉnh
cũng về mượn sách cho con em họ. Hàng trăm giáo viên văn, toán trong tỉnh cũng
không bỏ qua cơ hội. Họ chỉ nói cần quyển nào, loại nào là Thiện đưa cho, hẹn
đúng ngày trả chứ không bao giờ lấy một xu lệ phí. Có cuốn sách bị đánh mất,
ruột đau như cắt nhưng cũng không dám bắt đền. Giàu sang với Thiện bây giờ không
quan trọng nữa.
Anh chỉ có một khát vọng
chân thành: làm sao có được một thư viện nho nhỏ giữa làng để anh đem sách ra đó
trưng bày cho bà con trong và ngoài làng t́m đến đọc. Thửa đất rộng 60m2 anh đă
có, song tiền để xây một chái nhà, sắm sanh bàn ghế, giá sách... (ít nhất cũng
50 triệu đồng) th́ anh không xoay xở được.
Ông Đặng Việt Cường, giám
đốc Sở Văn hóa - thông tin tỉnh Hải Dương, đă về thăm và đưa ra ba phương án để
anh chọn: một, anh phải tự đi bằng nội lực; hai, tỉnh sẽ dành riêng cho anh một
gian tại bảo tàng tỉnh để trưng bày những cuốn sách theo yêu cầu, anh có thể lên
hoặc không cần lên trông sách, mỗi tháng tỉnh sẽ trả cho anh khoản thù lao nhất
định; và ba là chờ sở... “suy nghĩ” đă. “Phương án hai chắc không đời nào tôi
chịu, c̣n phương án một th́ không biết đến bao giờ tôi mới làm nổi”- anh Thiện
than.
Dịp tết vừa qua, Thứ trưởng
Bộ VH-TT Lê Tiến Thọ đă về thăm và tặng anh hai ḥm sách trị giá 4 triệu đồng để
khi mở được thư viện có thêm nhiều sách cho nông dân đọc. Từ đầu năm đến nay một
đại sứ quán cũng đến thăm, hứa sẽ tài trợ cho anh một thư viện để anh thực thi ư
tưởng cao đẹp nhưng hiện anh mọt sách này vẫn chỉ biết chờ ṃn
mắt.
ĐẶNG THÁI HUYỀN
Trích Tuổi trẻ online ID
320148
|