|
"Nỗi niềm nước mắm" của bếp trưởng
Didier
|

|
|
Thử và đoán nước mắm |
Bếp
trưởng khách sạn Sofiitel Metropole Hà Nội Didier Corlou có một t́nh cảm đặc
biệt đối với các món ăn Việt Nam, trong đó có nước mắm. Ngày 15-4, ông đă mở một
hội thảo chuyên đề về nước mắm tại Hà Nội với sự tham gia của các cơ quan quản
lư, cơ quan nghiên cứu, người tiêu dùng…
"Đối với tôi, một người đă làm quen với nước mắm 12 năm nay, thứ mùi này vừa đặc
biệt, vừa thân thuộc. Nó đă trở thành niềm đam mê của riêng tôi” - bếp trưởng
Didier Corlou nói.
“Nước mắm là
“một loại nước ép từ cá tươi được ướp muối nhiều ngày” (định nghĩa của từ điển
Việt Nam). Và nếu ta dịch sát từng từ, nước mắm có nghĩa là “nước nặng mùi”.
Sau một hội
thảo về phở gây không ít tranh căi hai năm trước, bếp trưởng Didier Corlou của
khách sạn Metropole tiếp tục bày tỏ t́nh yêu của ḿnh với món thực phẩm độc đáo
nhất nhưng cũng... khó yêu nhất của người Việt Nam là nước mắm bằng cách tiếp
tục mở một cuộc hội thảo (15-4) có đủ các cơ quan quản lư, cơ quan nghiên cứu,
người tiêu dùng và... các ông bạn Tây sành ăn.
Không ít
người Việt Nam có mặt đă phải ngạc nhiêm v́ những hiểu biết về nước mắm của ông
đầu bếp Pháp này. Ông mở đầu bằng cách chơi tṛ “đánh đố” với quan khách: một
dăy các chai nước mắm được bày ra, tất cả đều được bao kín bằng giấy trắng, đánh
số thứ tự, không thể nhận ra tên tuổi hăng sản xuất, Didier mời mọi người nếm
thử nước mắm bằng cách chấm với bún.
Tiếp theo
ông đề nghị mọi người nhận xét, cho điểm phân loại và đoán nhăn hiệu từng chai
nước mắm vào một phiếu riêng. Sau đó Didier lần lượt tháo bỏ tất cả giấy bao và
giới thiệu: đây là nước mắm Cát Hải, Phú Yên, Long Hải, Nha Trang (mua ở siêu
thị), Nha Trang (mua ở chợ), Tam Hải, Phan Thiết, Phú Quốc (thửa riêng), Phú
Quốc (mua ở chợ), Phú Quốc Knorr “loại nước mắm đắt nhất trên thị trường, tôi đă
phải mua 40.000đồng” - ông nói kèm theo một nụ cười hóm hỉnh.
Khi nhận lại
các phiếu chấm điểm, Didier lại một lần nữa hóm hỉnh cười: trừ nước mắm Cát Hải
- đặc trưng cho công nghệ chế biến kiểu miền bắc và Phú Quốc - hàng thửa riêng
của “gia chủ” được nhận ra và cho điểm cao, hầu hết thực khách bị lẫn lộn về
hương vị và độ đạm của các loại nước mắm c̣n lại. Hóa ra thói quen ăn uống thời
bao cấp cùng với căn bệnh nghiện bột ngọt đă làm hỏng khẩu vị của nhiều người,
kể cả các nữ khách khá thạo nữ công gia chánh.
Didier bức
xúc nói đi nói lại với đại diện của Bộ Thủy sản và Viện Dinh dưỡng (Bộ Y tế):
“Tôi không thể chịu được khi người ta cứ cho glutamat (một loại axit amin để làm
bột ngọt) vào nước mắm. Một hăng chế biến thực phẩm nổi tiếng sau khi mua được
thương hiệu nước mắm Phú Quốc c̣n làm hỏng hương vị, h́nh ảnh của nước mắm Phú
Quốc bằng cách cho glutamat vào như là một thành tố đương nhiên của nước mắm.
Cá cơm Phú
Quốc, muối Phú Quốc và nắng Phú Quốc là quá đủ để làm nên những giọt nước mắm
tuyệt vời - những giọt lệ của biển. Cần phải có một biện pháp nào đó cấm họ làm
việc đó. Glutamat gần như đă bị cấm ở châu Âu, tôi nhớ chỉ có bà nội tôi hồi khó
khăn sau Thế chiến thứ hai là dùng cái thứ hóa chất đó cho vào thức ăn mà
thôi”.
“Nỗi niềm
nước mắm” thứ hai của Didier là khâu vận chuyển. Đă đi dọc bờ biển Việt Nam rất
nhiều lần, tất cả các loại nước mắm đều đă nếm qua, nhưng ông rất khó ḷng chia
sẻ nó với đám bạn bè và thực khách hâm mộ thức ăn Việt của ḿnh bởi gần như
không thể mang lên máy bay.
“Mỗi lần
mang nước mắm lên máy bay tôi đều phải lấy vỏ chai rượu Whisky để ngụy trang,
tất nhiên là phải đậy nút rất chặt. Tôi rất ngạc nhiên v́ điều này, không có
hăng hàng không nào trên thế giới cấm mang theo nước mắm cả, trừ Vietnam
Airlines.
Bởi như thế,
Việt Nam đă tự ḿnh đánh mất cơ hội xuất khẩu được hàng triệu lít nước mắm mỗi
năm. Tất nhiên là khi bán nhiều hàng th́ người ta không vận chuyển bằng máy bay;
nhưng để mang nước mắm đi như một món quà bản địa, một món ăn lạ miệng - một
h́nh thức quảng bá th́ việc cho lên máy bay là hợp lư và cần thiết”.
Cùng với bạn
bè và quan khách, ông bếp trưởng đă trực tiếp làm nước mắm trong vườn khách sạn
Metropole bằng cá cơm và muối thô với lời hẹn nửa năm sau sẽ đến để nếm thử sản
phẩm. Trước đó, ông cũng đă “cất giấu” trong hầm khách sạn 100 chai nước mắm để
nó “lên tuổi”.
Didier tự
hào đă được nếm thứ nước mắm của những người Việt Nam di cư sang Pháp hồi những
năm 1950, họ mang theo khối lượng lớn nước mắm bằng đường biển v́ sợ sẽ không
bao giờ c̣n được nh́n, được ăn nó nữa.
50 năm sau,
thứ nước mắm này trở nên quư giá như những chai rượu vang trăm tuổi. Đă yêu nước
mắm đến thế th́ những “nỗi niềm nước mắm” của ông Tây này tưởng nhỏ mà lại không
nhỏ chút nào.
THU HÀ
(Tuổi trẻ Thứ Bảy, 17/04/2004)
|