|
Hỏi chuyện văn chương nhà thơ Hoàng Cầm: Thơ và
nhạc ra trận
Nhà thơ
Hoàng Cầm - người chiến sĩ Điện Biên năm xưa, nay đă 82 tuổi, sức khoẻ yếu (nhà
thơ Hoàng Cầm mới bị ngă găy chân - Một bên chân trái vẫn c̣n bó bột và nằm bất
động). Xin giới thiệu buổi tṛ chuyện giữa phóng viên Văn nghệ trẻ và Nhà thơ
Hoàng Cầm.
PV: Thưa nhà thơ Hoàng Cầm, được biết nhà thơ đă được tham gia vào chiến
dịch Điện Biên Phủ, vậy có những kỷ niệm nào đáng ghi nhớ nhất của nhà thơ
trong những ngày đặc biệt ấy. Có phải chính Đại tướng Vơ Nguyên Giáp đă tặng
Huân chương Chiến sĩ Điện Biên cho nhà thơ ngay trong Chiến dịch với bài thơ
“Giữ lấy tuổi trẻ”.
Nhà thơ
Hoàng Cầm: Lúc mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ tôi là đoàn trưởng đoàn văn công
Tổng cục Chính trị. Bắt đầu làm đoàn trưởng từ tháng 7-1952. Trước khi mở chiến
dịch một tháng, nghe phong thanh là sắp sửa mở chiến dịch th́ tôi có làm ngay
bài thơ “Giữ lấy tuổi trẻ”. Đề là thư của em gái - bài thơ này tôi viết dưới
h́nh thức thư của người em gái nông thôn hậu phương gửi người anh ngoài tiền
tuyến tố cáo tội ác của giặc Pháp bắt phụ nữ làm lính. Bài thơ viết vào tháng
3-1954. Bài thơ này tôi kư tên là Em Vân chứ không ghi là Hoàng Cầm. Tôi có viết
thư riêng cho anh Từ Bích Hoàng và anh Trần Dần phụ trách báo Quân đội ở mặt
trận - lúc ấy mặt trận ḿnh có chuyển lên một bộ phận in, in được tờ báo cũng
bằng khổ to như báo Nhân Dân bây giờ nhưng có 2 trang thôi. Hàng ngày vẫn ra báo
ở ngay mặt trận, có nhà in có công nhân in hẳn hoi. Khi mà họ đăng th́ họ chẳng
cho ai biết là của Hoàng Cầm cả, chỉ ghi tác giả là Em Vân thế thôi. Ông Lê
Quang Đạo lúc bấy giờ là Cục trưởng Cục Tuyên huấn và đồng thời là Cục trưởng
Cục Tuyên huấn mặt trận Điện Biên. Khi bài thơ ấy được đăng th́ ngay hôm sau,
Đại tướng Vơ Nguyên Giáp ở hầm chỉ huy thấy ông Lê Quang Đạo lên báo cáo việc ǵ
đó, thế là Đại tướng hỏi ngay: Này ông Đạo ơi, ông có đọc cái bài thơ sáng nay ở
báo Quân đội không? - Có, tôi có đọc - Anh có biết bài đấy của ai không? Ông
Đạo th́ tỏ ra ta có quan tâm săn sóc đến quần chúng lắm - Không, bài ấy của quần
chúng, bây giờ quần chúng gửi nhiều thơ về báo lắm. Quần chúng họ phong phú lắm,
họ hay lắm. Đại tướng mới cười nói: - Tôi với anh đánh cuộc nhé! Bài thơ này
không phải của quần chúng, bài thơ này là của anh Hoàng Cầm, anh có biết không?
Ông Đạo căi ngay: - Không, làm ǵ có, đăng ở báo th́ tôi biết chứ. Không, bây
giờ thơ của quần chúng nhiều bài hay lắm. Bài đấy là của một cô Vân nào ở miền
Trung du ấy. Đại tướng cười: - Tôi cược với anh nhé! Bài thơ này anh về hỏi lại
biên tập xem có phải của anh Hoàng Cầm không. Ông Đạo vẫn căi: - Anh Hoàng Cầm
anh ấy viết th́ anh ấy kư t ên anh ấy, chứ việc ǵ anh ấy phải lấy tên em Vân -
Không, đấy anh về hỏi lại xem, tôi đọc th́ tôi thấy giọng thơ này là giọng thơ
của Hoàng Cầm. Đại tướng tinh lắm. Ông Đạo nhận lời về hỏi Từ Bích Hoàng và Trần
Dần và họ bảo là: - Vâng cái này là của anh Hoàng Cầm. Ông Đạo mới cự nự: - Tại
sao các anh không chúthích hoặc ghi tên Hoàng Cầm - Không nhưng anh ấy yêu cầu
là kư tên này, chúng tôi tôn trọng anh ấy và đề tên như thế. Anh ấy có viết thư
riêng cho chúng tôi đây này và bảo là các cậu để nguyên tên tác giả là Em Vân
cho ḿnh. Ông Đạo thua cuộc và lên xin lỗi, ông Giáp cười và bảo: Đấy phải đọc
một tác giả mà biết thơ, và phải đọc bài thơ mà biết tác giả - chẳng cần ǵ phải
ghi tên. Chuyện đầu tiên về bài thơ là như thế.
PV: Đấy là những ngày chuẩn bị cho trận đánh. C̣n khi vào trận đánh th́ bài
thơ “Giữ lấy tuổi trẻ” cùng với những bài hát như “Tiến quân ca” của Văn Cao,
“Hành quân xa” của Đỗ Nhuận đă tham gia chiến dịch như thế nào?
Nhà thơ
Hoàng Cầm: Sau tôi cũng ở mặt trận chỉ 1 tháng, t hời kỳ chuẩn bị đánh chứ chưa
tấn công. Lúc đầu Pháp ném bom dữ lắm. Tôi ở đấy chuẩn bị. Tôi có đoàn văn công
lúc bấy giờ là 200 người. Đem ra mặt trận 1/10. Chọn những cô cậu ưu tú nhất đưa
ra Điện Biên khoảng 20 người. Thùy Chi, Kim Ngọc, Mạnh Thắng ra mặt trận hết.
Đại bộ phận ở nhà th́ chuẩn bị cho đại hội văn công toàn quốc, nên tôi phải về.
Nhưng đến khi chiến dịch th́ đi đến cuối cùng.
Lúc này Đại
tướng Vơ Nguyên Giáp chuyển chiến thuật sang đánh đường hầm. Cố vấn Trung Quốc
là ông Trần Canh - Đại tướng Trần Canh luôn đi sát với Đại tướng Vơ Nguyên Giáp.
Lúc đầu khẩu hiệu của chiến dịch là: Đánh nhanh thắng nhanh. Đến giữa chừng ông
Giáp thấy không thể đánh nhanh thắng nhanh được mới chuyển chiến thuật: Đánh
chậm thắng chậm tức là đánh kéo dài. Ông Trần Canh th́ ủng hộ việc đánh nhanh
thắng nhanh, ư ông ấy là giục ông Giáp cứ cho pháo vào, có bao nhiêu pháo th́
cho vào hết đi, thiếu th́ Trung Quốc sẽ cho hết, từ pháo cho đến đạn đầy đủ. Ông
Giáp không những không nghe mà c̣n hạ lệnh cho những pháo nào kéo vào rồi th́ cứ
để lại đủ cần dùng, c̣n lại th́ kéo pháo ra. Sở dĩ chiến dịch Điện Biên Phủ vất
vả v́ nó phải kéo pháo vào, kéo pháo ra. Cái hôm mà có lệnh kéo pháo ra th́ bộ
đội chửi om lên cơ. Nó chửi kiểu nông dân, chửi vung cả lên, om ṣm. Ông Giáp
bèn mới viết một cái thư tay, đánh máy gửi tới các chiến sĩ từ tiểu đội. Ông
giải thích tại sao lại phải kéo ra. Kéo pháo ra xong rồi th́ ta đánh thế nào,
phải đánh chậm nhưng đánh chắc, đánh đâu thắng đấy. Ông Giáp cho chuyển sang đào
hầm, từ những mảng đồi quanh đấy, từ cánh đồng Mường Thanh dài 5 km rộng 4 km
rồi sông, suối, ông cho đào hầm từ các vách núi và đào cho đến tận hầm Đờ
Cát-tơ-ri, đào ngang, xẻ dọc để vừa trú quân ban ngày và lúc đánh th́ ở đấy đánh
luôn, gần lắm. Lúc ấy tôi mới làm bài thơ mà ông Giáp cũng thích lắm. Đó là bài
“Tiếng cuốc trên chiến trường”… Đại ư bài thơ là: Trong đêm nay những ai nghe
thấy tiếng cuốc, từ người lính đă đành, nhưng mà từ quê nhà, người vợ, bố mẹ anh
em cũng nghe thấy. C̣n ở trên Trung ương Bác Hồ cũng nghe thấy tiếng cuốc của
chiến dịch. Th́ có một câu thế này là các ông khoái lắm: “Nó nghe tiếng cuốc rộn
mau, như nghe đóng cá hai đầu áo quan”. Bởi v́ thằng địch nghe thấy tiếng cuốc
lúc đầu c̣n xa xa nhưng về sau nó dồn dập, lúc nào nó cũng nghe thấy tiếng cuốc
th́nh thịch suốt cả cánh đồng Mường Thanh. Cứ như thế nó trông thấy cái chết cứ
đến dần dần. Tiếng cuốc gần đến đâu th́ cái chết gần đến đó. Thế c̣n ḿnh, khi
cuốc th́ nấp trong hầm cuốc có ra ngoài đâu mà nó bắn được, nó cũng bắn nhưng mà
thỉnh thoảng lắm mới có người bị thương. Đào cho đến hầm Đờ Cát-tơ-ri. Đến khi
đến gần hầm rồi th́ có lệnh tổng phản công là các đơn vị đánh hết đồi này đến
đồi khác, từ A1 đến Him Lam, Độc Lập, đồi B1, G1, G2… Có đến chục thứ hầm ư… lúc
bấy giờ có những chiến sĩ c̣n hăng hái đến nỗi: xuất phát là 5 giờ chiều chẳng
hạn, mới 5 giờ kém 20 đă xuất phát đánh luôn. Cho nên ta mới xiết chặt ṿng vây
xung quanh Đờ Cát-tơ-ri chặt thế.
Lệnh ở trên
bảo tôi cử một số văn công ưu tú để tham gia mặt trận, th́ tôi chọn được 18-19
người, toàn cô hát thật hay, múa giỏi. Múa hát ngay băi pháo, trước cảnh băi
pháo, trong hầm, thành ra bộ đội họ thích lắm mà cũng không bị mất mát người
nào. Đến lúc kết thúc anh em về cả rồi th́ mới nhắc lại chuyện như thế này: Cái
lúc mà bộ đội ta bất măn về chuyện kéo pháo ra th́ ông Giáp biết lắm. Biết tâm
lư bộ đội đi chiến dịch Điện Biên đường xá vất vả, ăn uống khổ lắm. Cái lúc bộ
đội gần như làm reo, bực lắm rồi, bao nhiêu công mới kéo pháo vào đến nơi, ngày
hôm trước, ngày hôm sau ông bảo chuyển nó ra có uất không? Phẫn nộ lắm. Thế mà
ông Giáp làm dịu được. Viết một lá thư tay nói với bộ đội như tâm sự với nhau:
Thôi th́ các đồng chí nên nhớ: đất nước chúng ta đánh giặc là đánh lâu dài. Chỗ
nào có giặc th́ ta cứ đánh thôi. Ta có kéo pháo vào th́ cũng để đánh giặc, mà
kéo pháo ra cũng để đánh giặc chứ không phải kéo pháo ra để đùa đâu. Dù cả bộ
đội có rút khỏi Điện Biên Phủ đi nữa cũng vẫn là đánh giặc, tùy theo chiến lược
chiến thuật ở trên th́ các đồng chí vui vẻ tuân lệnh trên mới thật sự là bộ đội
Cụ Hồ. Quả nhiên, lá thư đó có tác dụng. Anh nào cũng thấy im lặng cảm động.
Cánh đồng Mường Thanh lúc đó là mùa mưa, nước trong hầm có khi lên đến rốn,
thỉnh thoảng trong hầm phải khoét một chỗ vào tường để c̣n khô mà đứng. Hôm sau
nước rút được một ít, rồi lại mưa, lại dềnh lên. Nhưng chiến thắng được Điện
Biên là nhờ hầm như thế đấy.
Lúc ấy ông
Giáp mới yêu cầu tôi: anh phải bảo mấy ông nhạc sĩ trong đoàn của anh làm thế
nào sáng tác ngay đi, hôm nay hoặc ngay ngày mai một bài hát để giữ vững tinh
thần quân đội. Lệnh ở trên, bảo thế nào th́ cứ thế mà làm th́ mới chiến thắng
chứ đừng có thắc mắc, anh cứ thắc mắc với lệnh ở trên th́ không bao giờ chiến
thắng được. Cậu phải làm một bài hát như thế!
Và tôi mới
gặp Đỗ Nhuận - Lúc bấy giờ là đoàn phó của tôi: Cậu phải nghĩ ra một bài hát nào
để cho bộ đội hát. Nó đơn giản thôi nhưng để nó thấm đậm tư tưởng là cứ ở chỗ
nào có giặc là đến, chỗ nào có lệnh là ḿnh đến, bộ đội là chỉ có thế thôi, cứ
làm theo đúng lệnh và không thắc mắc ǵ cả. Thế là Đỗ Nhuận cũng phấn khởi lắm.
Và cũng nhanh và rất tài. Bài hát Hành quân xa đâu có giặc là ta cứ đi ra đời
rất nhanh. Sau đó đưa mấy cô lên hát ở hầm chỉ huy của ông Giáp th́ ông mới bắt
tay khen khá lắm và cho phổ biến ngay dạy cho tất cả các đơn vị bộ đội hát bài
này. Thế là các đơn vị thuộc hết, v́ cũng đơn giản. Nhờ bài hát đó bộ đội phấn
khích lắm thành ra bài hát đó là một đóng góp lớn trong Chiến dịch Điện Biên
Phủ. Bài hát đó rất có tác dụng mà chính tôi cũng chịu sự tác dụng ấy, ḿnh cũng
thấy phấn chấn, ừ th́ đi đâu th́ đi, đi đâu chả là đánh giặc, có thế thôi, nó
đơn giản như vậy nên xúc động và có tác dụng lớn. Thế là từ khi có bài hát đó
toàn thể bộ đội lúc nào cũng hát bài hát đó trong chiến dịch.
Đến đợt tổng
phản công Chiến dịch (55 ngày đêm) th́ cứ đến 5 giờ chiều là bắt đầu đánh. Bộ
đội cứ nấp trong các hầm suốt, xung quanh cánh đồng Mường Thanh, xuất phát từ
lúc 4 giờ 30 chiều ra ở cửa hầm. Th́ ở mỗi cửa hầm như thế có một anh cán bộ
tuyên huấn, một anh hát bài Tiến quân ca bên kia cách độ mấy mét th́ hát bài
Hành quân xa c̣n một hầm bên kia th́ cứ đọc bài thơ “Giữ lấy tuổi trẻ”. Đọc đi
đọc lại, hát đi hát lại đến khi bộ đội ra hết khỏi hầm th́ thôi. Đến sát trận
địa có lệnh là đánh luôn. 3 bài này đă góp phần vào việc động viên bộ đội vào
giai đoạn cuối cùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ngay sau đó ông Giáp khen
thưởng ngay tại trận - Đỗ Nhuận được thưởng Huân chương Chiến thắng hạng Nh́,
tôi cũng thế. C̣n Văn Cao th́ thêm một giấy khen thôi chứ ông ấy lắm huân chương
rồi…
PV: Xin cảm ơn nhà thơ!
(Trích Báo Văn
nghệ trẻ)
|
|