|
Thư từ người xa xứ
Mất mùa “xám” trong nhà
Anh H mến!
Tôi thường nghe các chính sách kêu gọi, thu hút chất xám Việt kiều, với những
điều kiện tốt nhất để các trí thực Việt kiều trở về đóng góp xây dựng đất nước.
Nhưng chỉ có điều, trong khi chúng ta đang chờ một cú “hích” từ bên ngoài th́
dường như lại bỏ rơi nguồn lực chất xám “quốc nội”, cái mà lâu nay vẫn gọi là
“mất mùa trong nhà”(?).
Vâng, tôi đang nói đến những sinh viên, lưu học sinh, những nghiên cứu sinh Việt
Nam ở nước ngoàị Có người đi học theo diện tự bỏ tiền túi, có người đi học theo
diện học bổng của các tổ chức, trường học ở nước ngoài, có người đi học bằng
tiền Nhà nước. Đáng buồn là trong số đó, có nhiều người “một đi không trở lại”,
có nghĩa là không muốn trở về nước để nhận được đồng lương “ba cọc”. Với diện du
học tự túc th́ nghĩ đồng lương “ba cọc” hỏi bao giờ mới bù được chi phí ăn học
họ đă bỏ ra (trung b́nh một năm ăn học khoảng trên dưới 100 triệu đồng). C̣n
diện đi theo học bổng của nhà nước, tôi đă được nghe tâm sự của nhiều người rằng
họ không trở về chỉ v́ không được xếp đúng chỗ, được trọng dụng hiệu quả bằng...”con
em, cháu cha” và v́ nhiều nguyên nhân khác liên quan đến cơ chế tuyển dụng lao
đô.ng. Anh hăy đọc những ḍng tâm sự của cậu sinh viên L.Q.H, sinh viên năm cuối
của Đại học Massachusetts (Mỹ) trong cuộc thảo luận về “Tại sao những sinh viên
du học không trở về nước” trên mạng VNExpress: “Nếu họ (sinh viên du học) về
Việt Nam làm việc th́ đồng lương chỉ mua chưa được 3 con gà hay 10 lon Coca-Cola
mỗi ngàỵ Trong khi đó họ có thể mua gần 40 con gà hoặc 360 lon Coca-Cola mỗi
ngày nếu họ làm việc tại Mỹ, hoặc ít hơn một chút tại một số nước khác. Thùng
gạo trong nhà hết, cái bao tử đói th́ bàn tay cầm viết hay ống nghiệm sẽ run”.
Cách so sánh này có vẻ hơi quá quắt, bởi chỉ là chuyện nhiều hay ít chứ người có
thực tài bây giờ có khi nào chịu...đói. Song thực tế cho thấy rằng, từ lâu ta đă
có chính sách khuyến khích ưu đăi trí thức Việt kiều trở về, c̣n th́ những sinh
viên, nghiên cứu sinh du học (có thể tạm xem là nguồn chất xám “quốc nội”, không
phải Việt kiều) vẫn chưa được xếp hạng trong những chính sách thu hút trí thức
(?). “Mất mùa ”xám” trong nhà”- đó sẽ là một sự lăng phí ghê gớm nếu biết rằng
đối với mỗi một nghiên cứu sinh du học theo diện học bổng của Nhà nước không
những được Nhà nước cấp tiền ăn học, mà thậm chí cả tiền lương bổng khi họ đi
học, rồi phải giữ “chỗ” (biên chế) cho họ trong thời gian họ đi “thu hoạch” tri
thức ở trời Tây nữa...Tôi có một anh bạn được một viện nghiên cứu trong nước cử
đi làm nghiên cứu sinh về ngành dân tộc học ở úc. Học bổng nhận được không nhiều
nhặn ǵ, nên một tuần ngày hai buổi lên lớp, anh phải đi rửa xe ở các gara ôtô
để kiếm thêm tiền ăn học. Nhưng chỉ v́ một lần quên gửi báo cáo khoa học về mà
viện nghiên cứu này đơn phương cắt hợp đồng lao động với anh. Đến nước này anh
đành phải ngậm ngùi: “Có về nước th́ họ cũng không dùng. Tôi thà làm anh rửa xe,
kiếm 240 đô la úc mỗi tuần để trả tiền ăn học rồi t́m một công việc bên xứ người
thôi”. ấy, chỉ v́ sự lỏng lẻo của cơ chế “hậu du học”, mà nhiều người tài năng
phải nói lời tạm biệt với quê hương đầy đau đau ḷng như thế! Những ví dụ trên
đây là đối với những người tài năng thực sự có tấm ḷng với quê hương, chứ tôi
biết vẫn có người đi học không đến nơi đến chốn đă tự vỗ ngực cho rằmg ḿnh có
một núi chất xám, một biển tri thức để ngày ngày toan tính, ca thán nọ kiạ.
Mất mùa “xám” trong nhà và tài năng thật- giả nhiều khi cũng khó phân lắm bởi
chưa có một cơ chế khuyến khích cho “hậu du học” rạch ṛi!
T.M.T (California)
|
|